khi nữ vương yêu

Tập Full bộ phim Nữ Hoàng Băng Gía - Frozen, thu hút người xem với những cảnh quay ấn tượng dàn dựng tại Chiếu rạp. Sau khi tình cờ đóng băng cả vương quốc, Elsa thu mình lại, không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai và muốn đắm chìm mãi trong mùa đông. Tình Yêu Hạ Nguyên lai nàng không phải nữ tử nhà lương thiện, mà là yêu nữ Ma Giáo, cũng không mang thai. Sau khi tất cả chân tướng bị vạch trần, Vương Gia rốt cuộc phát hiện ra mình yêu nữ chính, cũng phát hiện ra đứa bé thực sự của hắn vì sao bị sảy mất. Yêu Giả Vi Vương. visibility 88,302. Thể loại. Phim 2D. Tên khác. Yêu Giả Vi Vương. Trạng thái. Đang Cập Nhật. Điểm. 7.9 || 10 đánh giá . Phát hành. 2021. Một nam tử yêu khí lẫm nhiên, vì nữ nhân yêu quý, vì đạo nghĩa trong lòng, không tiếc đối địch toàn thiên hạ, bước Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Tối quá. Có ai không? Giúp với. Giúp tôi ra khỏi đây đi." Aaa..."Diệp Khả Thư bật dậy từ sôpha. Mồ hôi túa ra hai bên thái dương. Cô dùng tay lau vội vài giọt như để xua tan nổi sợ từ cơn ác mộng. Cửa nhà mở ra, đi vào là một cô gái trẻ. Tuy không thuộc vào hàng mỹ nữ nhưng ngũ quan lại rất được mắt người đối diện. Nàng ta để túi thức ăn xuống bàn, đi lại ngồi cạnh Diệp Khả Thư, giúp cô lau đi vài giọt mồ hôi còn lại trên trán" Thế nào? Lại gặp ác mộng sao? "Tựa hồ đã quen với hành động đó Diệp Khả Thư không bài xích, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại" Không sao. Cậu thế nào lại sang đây vậy Tiểu Vi? "Cô nàng được gọi Tiểu Vi tên An Vi. Là bạn thân và có lẽ là người Diệp Khả Thư tin tưởng nhất. Nàng ta nhìn Diệp Khả Thư với vẻ ngạc nhiên" Không phải cậu bảo hôm nay sẽ đi phỏng vấn sao? Tớ là đang bổ sung năng lượng cho cậu đó nha."Miệng càm ràm nhưng tay vẫn mở túi thức ăn cho vào bụng." Hừm! Cậu thật tốt vậy. Không phải lại muốn mua túi xách mới đó chứ?"Tiểu Vi bĩu môi khinh bỉ" Chỉ mua vài cái túi chẳng lẽ cậu lại keo kiệt như vậy sao?"Diệp Khả Thư tỏ vẻ chẳng quan tâm vừa ăn vừa đáp" Tớ chính là sẽ keo kiệt vậy đó."" Tiểu Thư a Tiểu Thư. Không mua cho tớ thì tiền của cậu cũng đổ vào mấy quán bar thôi. Vậy để tớ giử hộ không tốt hơn sao?"Tiểu Thư trực tiếp bỏ mặt Tiểu Vi đi thẳng vào phòng tắm. Nửa tiếng sau lại đi ra với áo sơ mi trắng không cài hai nút trên cùng, để lộ xương quai xanh tinh tế, quần bò đen ôm sát người tôn lên đường cong hoàn mỹ của cơ thể. Bước đi nhẹ nhàng lại ngồi lên sôpha. Hai mắt ướt át nhìn vào cô bạn thân đang không ngậm mồm lại được" Thế nào? Nhìn vậy không sợ rớt mắt sao? "Tiểu Vi nhếch mép cười khinh bỉ, sẳn tiện đưa tay cài lại áo đến nút trên cùng cho tên tiểu yêu nghiệt kia" Cậu đi phỏng vấn hay đi quyến rủ người ta phạm tội đây? "" Haha được rồi tớ đi đây."" Có cần tớ đưa đi không?"" Không cùng đường, tớ tự đi được rồi"" Vậy đi cẩn thận 1 chút"" Đã biết "Nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn thoải mái. Diệp Khả Thư vừa đi vừa thong thả đọc báo trên chiếc smartphone vừa sắm. Bổng một lực đạo từ phía sau đẩy tới, một mùi hương thơm mát xộc vào mũi....Bốppp....Chiếc smartphone bay vèo lên trời rồi đáp đất và để lại vài đường nứt ngay tại màn hình. Diệp Khả Thư mở to mắt nhìn chiếc smartphone đáp đất mà tan nát cõi lòng" Thiên a! Ta vừa mới đổi chiếc smartphone thế nào lại phải đổi nữa đây?"Cô quay lại xem kẻ tội đồ đã làm tan nát cõi lòng mình. Là 1 cô gái ốm yếu, thế nào lại tông mạnh như thế a. Nàng ta là 1 mỹ nhân nha. Tóc dài xõa trên vai, áo sơ mi trắng gài đến nút trên cùng, quần bò ôm sát cơ thể. A...Thế nào cách ăn mặc lại giống mình vậy chứ? Nhưng khí tức tỏa ra thật bức người lẽ cảm nhận được có người nhìn mình, nàng ta dừng lại động tác sửa áo, quay lại nhìn Diệp Khả Thư rồi lại nhìn chiếc smartphone trên tay cô" Không phải tại ta. Có kẽ tông vào ta" Diệp Khả Thư nhếch mép." Không sao ta không chấp nhặt."Nói xong cô quay đi. Xem như của đi thay người vậy. Dù gì cũng là mỹ nhân làm sao ta nở làm khó gái kia nhìn theo bóng lưng Diệp Khả Thư rời đi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Tan tầm hôm sau, Diệp Khả Thư cùng Tần Hạ Nhiên đến nhà hàng Song Hạ. Họ đến phòng đã đặt trước, khách vẫn chưa đến, Tần Hạ Nhiên ngồi xuống nhẹ trách móc" Thật không nghĩ em lại hồ nháo như vậy."Diệp Khả Thư cười đến sáng lạn" Đó là đánh dấu chủ quyền. Tôi thấy đẹp mà, chị cần gì phải che."Tần Hạ Nhiên liếc xéo Diệp Khả Thư. Từ cửa truyền đến tiếng bước chân, hai nữ nhân tiến vào phòng. Diệp Khả Thư đưa mắt nhìn hai người, người đi trước là một nữ nhân trung nhiên, khắp thân tỏa ra khí tràn của một nữ cường nhân, người này chắc chắn là Vương tổng. Còn người đi sau không xa lạ, chính là người cùng cô tâm sự đêm qua Diệp Khả tổng trực tiếp ngồi vào bàn ăn, bà đánh giá sơ qua Tần Hạ Nhiên, một thân y phục công sở tôn lên vốc dáng hoàn mỹ, khí tức bức người, rất nhanh bà chú ý đến chiếc khăn choàng trên cổ nàng, thời tiết không lạnh lắm nhưng vị Tần tổng kia lại choàng khăn, hiển nhiên phía sau là có điều cần che giấu. Vương tổng mỉm cười, đưa tay hướng Tần Hạ Nhiên chào hỏi" Tần tổng tốt."Tần Hạ Nhiên khách khí nhẹ bắt tay Vương tổng" Vương tổng tốt a."Hai vị tổng tài ngồi bàn chuyện, hai vị thư ký đứng phía sau. Tần Hạ Nhiên thật không muốn bảo bối nhà mình phải đứng như vậy, nàng nhìn nữ nhân phía sau Vương tổng lên tiếng" Vị này là?"Vương tổng ngoài ý muốn khi Tần Hạ Nhiên hỏi đến Diệp Khả Nhi" Là thư ký của tôi. Tần tổng có biết sao?"Tần Hạ Nhiên mỉm cười" Đến ngồi a. Tôi cũng mang thư ký đến. Đều ngồi cả đi."Vương tổng nhẹ gật mỉm cười. Hai vị thư ký tiến đến ngồi gần tổng tài của mình. Tần Hạ Nhiên nhẹ lên tiếng giới thiệu" Đây là thư ký của tôi, tên nàng là Diệp Khả Thư."Khi nhắc đến tên Diệp Khả Thư, giọng nói Tần tổng mang theo yêu thương cùng sủng nịnh. Điều này tất nhiên Vương tổng đã nhìn ra, bà như nhận thức quan hệ khác của hai người. Lúc nghe đến tên Diệp Khả Thư, cơ thể Vương tổng khẻ run lên. Bà đưa mắt nhìn nữ nhân bên cạnh Tần tổng. Khi ánh mắt nhìn đến thân ảnh kia bà như hóa đá. Vương tổng cứ thế nhìn Diệp Khả Thư thất thần, những điều sau đó Tần tổng nói bà đều không để vào tai. Đến khi Diệp Khả Nhi bên cạnh gọi vài tiếng bà mới hoàn hồn." Thật ngại quá. Tôi đi tollet một lúc."Khi Vương tổng bước ra khỏi phòng, Diệp Khả Nhi nhìn Diệp Khả Thư " Thư tỷ, thật không nghỉ chúng ta nhanh như vậy đã gặp lại."Tần Hạ Nhiên nhíu mày nghi hoặc nhìn Diệp Khả Thư, cô vội giải thích" Đây là em họ của Đại tỷ."Tần Hạ Nhiên lúc này mới yên tâm, nàng nhìn kỷ đánh giá Diệp Khả Nhi. Ánh mắt chứa một tia kinh ngạc, ngủ quan Diệp Khả Nhi thoạt nhìn rất xinh đẹp, đôi con ngươi màu hổ phách quen thuộc, nhìn nàng ta có điểm giống Vương tổng và hai người này nhìn thế nào cũng thấy có bảy phần giống Diệp Khả Thư. Tần Hạ Nhiên là đang nghĩ, có lẻ nàng yêu Diệp Khả Thư nhiều quá nên nhìn ai cũng thấy giống Khả Nhi nhìn Tần Hạ Nhiên mỉm cười" Em là Diệp Khả Nhi, em họ của Trình Dịch Ân. Em vẫn thường nghe chị họ nhắc đến Tần tổng."Diệp Khả Thư bỉu môi" Đại tỷ nhắc đến Tiểu Nhiên nhà tôi làm gì?"Diệp Khả Nhi cười to" Là nhắc đến hai người a. Thư tỷ chị cũng đừng nên ăn dấm bậy bạ như vậy."Tần Hạ Nhiên tay đặt lên đùi Diệp Khả Thư nhéo một cái, lại hướng Diệp Khả Nhi nói" Em gọi tôi là Nhiên tỷ được rồi "Ba người trò chuyện thêm vài câu thì Vương tổng trở lại. Bốn người cùng thảo luận về hợp đồng, qua hơn một tiếng đồng hồ, việc hợp tác coi như đã quyết định xong, chỉ chờ sang năm ký kết và tiến đến nhà Tần Hạ Nhiên đi đến sôpha, tay khoanh trước ngực, chân bắt chéo, bài ra tư thế nữ vương. Diệp Khả Thư đến ngồi bên cạnh, tay chấp thành quyền hướng Tần nữ vương hỏi" Nữ vương, ngài có gì không vừa lòng sao?"Tần nữ vương mím môi cố nhịn cười" Em không nhận ra?"" Hửm?"" Ánh mắt Vương tổng từ đầu đến cuối đều đặt trên người em."" Ach...Mắt của người ta làm sao tôi quản được?"Tần Hạ Nhiên giận dổi xoay người không nhìn đến Diệp Khả Thư. Cô mỉm cười, từ phía sau ôm lấy cơ thể nàng" Thân ái. Chị thế nào lại ăn dấm bậy bạ như vậy? Vương tổng người ta có tuổi rồi a."Tần Hạ Nhiên hừ nhẹ, Diệp Khả Thư lại tiếp tục dổ ngọt" Bảo bối. Nếu muốn ghen chị chỉ nên ghen với bản thân mình, vì tôi yêu chị nhiều như vậy cơ mà."Tần Hạ Nhiên mỉm cười, xoay người lại tựa vào lòng Diệp Khả Thư" Dẻo miệng."Diệp Khả Thư siết chặt người trong lòng hơn" Cũng chỉ với chị thôi." Tần Hạ Nhiên ôm lấy thân thể đầy máu của Diệp Khả Thư, máu cô nhiểm đỏ chiếc váy trắng của nàng. Diệp Khả Nhi lập tức gọi cấp cứu, lại cùng Tần Hạ Hạ và Đường Hoa chạy đến bên cạnh Diệp Khả Thư. Nàng nức nở nói" Tỷ tỷ, cố lên. Cấp cứu sắp đến rồi."Tần Hạ Nhiên không ngừng rơi lệ. Cảm nhận được từng giọt lệ nóng hổi của Tần Hạ Nhiên rơi xuống mặt, Diệp Khả Thư cố đưa tay giúp nàng lau đi" Đừng khóc."Tần Hạ Nhiên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Diệp Khả Thư" Tại sao lại cứu tôi? Tại sao em lại ngu ngốc như vậy?"Diệp Khả Thư mỉm cười, khó khăn nói ra từng chữ" Vì...tôi...yêu...chị..."Nói được lời muốn nói cô liền hôn mê. Không lâu sau cấp cứu đến, Diệp Khả Thư được đưa đến bệnh viên Thiên ba mẹ nhận được tin cũng lập tức đi đến bệnh viện. Bên ngoài phòng cấp cứu một đoàn người bất an chờ tiếng sau, Trình Dịch Ân đi ra với vẻ mặt căng thẳng" Bệnh nhân cần phẩu thuật thay phổi, đã có phổi thích hợp nhưng lượng máu dự trử của bệnh viện không đủ. Tiểu Nhi, em đi xét nghiệm rồi cho máu đi."" Dạ."Tần Hạ Hạ và Diệp Khả Nhi đi theo y tá để cho máu. Trình Dịch Ân nhìn Diệp ba mẹ, lại nhìn chiếc váy bị máu nhuộm đỏ của Tần Hạ Nhiên, đắn đo một lúc, cuối cùng cũng nói tiếp" Do Tiểu Thư sử dụng thuốc ngủ trong thời gian dài, nên tỷ lệ thành công của ca phẩu thuật sẽ giảm xuống."Tần Hạ Nhiên cuối đầu siết chặt bàn tay. Diệp ba cố bình tĩnh hỏi" Tỷ lệ thành công là bao nhiêu?"" Khoảng chừng bốn mươi đến năm mươi phần trăm."Một tỷ lệ không lớn cũng không nhỏ. Bây giờ đành phải chờ vào số mệnh của Diệp Khả Thư thôi. Diệp mẹ đôi mắt rưng rưng" Tiểu Ân, hãy cứu Tiểu Thư."Trình Dịch Ân gật đầu" Con sẽ cố gắng hết sức."Y tá đến thông báo việc lấy máu hoàn tất, Trình Dịch Ân đi vào, cánh cửa phòng cấp cứu lần nữa được đóng Khả Nhi cho máu hoàn tất liền trở lại trước phòng cấp cứu với sắc mặt trắng bệch. Diệp mẹ lo lắng nói" Tiểu Nhi con trở về nghĩ ngơi đi. Ở đây có bọn ta được rồi."Diệp Khả Nhi lắc đầu" Con ở đây đợi tỷ tỷ."Thấy nữ nhi cố chấp, Diệp mẹ cũng không nói thêm gì. Tần Hạ Hạ rời đi, không lâu sau đem vài lon nước trái cây và sửa đến. Đưa nước cho Đường Hoa, An Vi, Tiểu Lục và Diệp ba mẹ, lại đưa sửa cho tỷ tỷ và Diệp Khả Hạ Hạ dổ ngọt Diệp Khả Nhi để nàng uống hết lon sửa, lại nhìn sang Tần Hạ Nhiên lên tiếng" Tỷ tỷ, chị uống ít sửa đi. Cứ như vậy chị sẽ không chịu nổi mất."Nghe Tần Hạ Hạ nói vậy, Tần Hạ Nhiên cố uống lon sửa trên tiếng sau cửa phòng cấp cứu lại được mở ra, Trình Dịch Ân vừa bước ra, Diệp mẹ đã chạy đến hỏi" Tiểu Thư thế nào rồi?"" Phẩu thuật thành công, nhưng Tiểu Thư phải ở phòng chăm sóc đặc biệt trong ba ngày. Sau ba ngày mọi người mới được vào thăm."Tin tức này khiến những người phải chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu thở phào nhẹ nhỏng. Diệp Khả Thư được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt. Mọi người cũng yên tâm rời Hạ Nhiên trở về tắm rửa thay đồ liền trở lại bệnh tuần trước sinh thần của Tần Đức Huy, Tần lão gia tử đã đưa chứng cứ Tần Đức Huy buôn bán ma túy cho nàng, nhưng vì nghĩ đến thân tình nên nàng muốn cho Tần Đức Huy cơ hội. Không ngờ hắn vẫn cố chấp làm những việc này. Tần Hạ Nhiên giao lại chứng cứ cho cảnh sát, lại để Tần Hạ Hạ thông báo mọi việc với Tần gia. Bây giờ nàng chỉ muốn ở đây với Diệp Khả Thư Hạ Nhiên ngồi bên ngoài nhìn Diệp Khả Thư, nàng lặng lẽ rơi lệ. Diệp Khả Thư luôn âm thầm bảo vệ nàng, tại sao lúc trước nàng lại nở đẩy cô ra? Tại sao nàng lại ngu ngốc như vậy? Nàng muốn dùng phần đời còn lại để ở bên tên tiểu ngu ngốc lúc Diệp Khả Thư được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt đến lúc chuyễn sang phòng bệnh thường, Tần Hạ Nhiên không rời khỏi cô nữa ba mẹ lần nào đến thăm Diệp Khả Thư cũng thấy Tần Hạ Nhiên, lúc đầu họ còn trách nàng, nhưng sau đó bị tình cảm nàng dành cho Diệp Khả Thư làm cảm Diệp Khả Thư tỉnh lại, trong phòng bệnh có nhiều người nhưng người đầu tiên cô nhìn đến chính là Tần Hạ Nhiên. Diệp mẹ trách cô bất hiếu, bà giận dỗi bỏ đi. Những người khác ở lại một lúc cũng rời Hạ Nhiên đi đến ngồi cạnh Diệp Khả Thư, ân cần hỏi" Còn đau không?"Diệp Khả Thư im lặng quay mặt đi. Cô vẫn còn chưa tha thứ cho Tần Hạ Nhiên vì dám né tránh cô lâu như hành động trẻ con kia, Tần Hạ Nhiên bật cười" Thế nào lại giận dổi rồi?"Diệp Khả Thư lạnh lùng nhìn nàng" Sao không trở về đi? Chị ở đây làm gì?"" Trả nợ cho em."" Chị nợ tôi khi nào?"" Tôi nợ em sự quan tâm, nợ em một tiếng yêu chưa trọn vẹn, nợ em một hạnh phúc, nợ em một gia đình ấm áp."" ... "" Hãy để tôi dùng phần đời còn lại trả nợ cho em được không?"" Tôi không cần chị trả nợ."Tần Hạ Nhiên mỉm cười, hôn lên mu bàn tay Diệp Khả Thư" Ngốc tử. Chử " nợ " chỉ là cái cớ để tôi được ở bên em thôi."" ... "" Tôi đã tìm một lý do hoàn mỹ như vậy rồi nên em đừng từ chối tôi nữa."Diệp Khả Thư cứng họng rồi. Từ khi nào miệng lưỡi Tần Hạ Nhiên lại lợi hại như vậy. Đúng là khi nữ vương yêu thì chuyện gì cũng có thể xãy ra Chính Văn Hoàn -Tác giả có lời muốn nói Đa tạ mọi người đã đi đến đây cùng ta. Đã hoàn chính văn. Ta sợ " ngập " nhà nên chẳng dám để Diệp Khả Thư có chuyện. Còn vài cái phiên ngoại. Có phiên ngoại cho cặp Hạ - Nhi nên mọi người tiếp tục hóng lại đi chuẩn bị đào hố mới. Hố này dự đoán sẽ rất cẩu huyết. Hí hí

khi nữ vương yêu