nhớ em yêu em cưng chiều em
Đường Mặc Trầm cười khẽ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc dài của cô. "Thời gian còn sớm, em ngủ thêm một lát, 7 giờ anh gọi em dậy, cùng em ăn sáng." Bùi Vân Khinh không tiếp tục ngủ, mà bò qua trên người anh, ghé vào vành tai anh. "Chú nhỏ, nhớ em không? !" Truyện
[Chuyển ver] Yêu em,nhớ em,cưng chiều em. Tác giả: Trn439. Đọc Truyện. Tác giả: Ngôn Tiêu Băng Thể loại: Ngôn Tình Hiện Đại, Ngôn Tình Sủng, Showbiz
Thân là đại tiểu thư của Vu gia, cô ta cũng chẳng cần giống những ả đàn bà kia dựa vào thủ đoạn đê tiện để chiều chuộng những vị thương nhân. Trì Vi yên lặng ngồi một góc, cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của chính mình. Tửu lượng của cô không tốt, uống hai chén rượu đã cảm thấy choáng váng đau đầu.
Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Lệ Tĩnh Xu vừa bước ra khỏi phòng làm việc đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của Lục Chi Châu đi sát theo ta tưởng anh mềm lòng mà mở cờ trong bụng, vội quay đầu lại “Chi Châu…”Nhưng hình như người đàn ông ấy chẳng hề thấy cô mà đi lướt luôn qua người bàn tay Lệ Tĩnh Xu siết chặt nắm đấm, bộ nail xinh đẹp ghim sâu vào lòng bàn tay, vậy mà cô không hề cảm nhận được đau đớn đang lan tỏa mà chỉ chăm chú nhìn dáng người cao lớn ấy mãi đến khi khuất Chi Châu vừa đi vừa gọi vào số của Trì Vi, gọi hai lần rồi mà đối phương vẫn không chịu nghe máy, anh bắt đầu cảm thấy bực bội, ngồi lên xe, hàng mày cau lại nhưng giờ phút này đây, anh không biết bản thân nên làm gì xế định mở lời hỏi han nhưng thấy ông chủ đang phiền muộn nên rất biết điều mà im một lúc, Lục Chi Châu lại cầm điện thoại đang đặt dưới ghế lên mở khóa gọi tiếp một cuộc nữa cho Trì Vi vẫn không nghe giận khẽ bùng lên, anh đè nén lửa giận mà gửi tin nhắn hỏi dì giúp việc “Trì Vi ra ngoài bao lâu rồi hả dì?”Dì giúp việc “Gần một tiếng rồi.”Một Chi Châu hít một hơi thật sâu, tay bóp chặt mi tâm, mấy phút sau, lại mở điện thoại ra soạn tin nhắn, sửa sửa xóa xóa, cuối cùng chỉ gửi đúng một câu “Em đang ở đâu?”Tin nhắn gửi đi được mấy giây, anh lại cảm thấy giọng điệu của mình không đúng lắm, thế là lại soạn thêm một tin nữa gửi cho cô “Vi Vi, em chơi đủ chưa, anh đến đón em về.”Đối phương vẫn không hề trả lời Chi Châu mím môi, thuận tay ấn vào khoảnh khắc trên tường nhà cô, thấy xuất hiện một trạng thái Vi Ở nhà ngột ngạt quá, phải buông thả rong chơi một tí! [hình ảnh]Người phụ nữ ấy mặc một chiếc váy dài cao cổ, chỉ bị lộ mỗi bả vai và bắp chân, còn lại thì kín mít, cũng gọi là kín đáo bảo chú ý đến khung cảnh trong bức ảnh mà suy ra địa chỉ của gái hư hỏng này, lại còn chạy đến bar cơ trạng Lục Chi Châu trở lại bình thường, anh nói với tài xế “Đến bar Red Light.”Quán bar Red Light khá là yên tĩnh, không loạn lạc phóng túng như những quán bar khác, nhưng Trì Dao vẫn cảm thấy không quen, chị chụm chặt hai chân, tay giữ váy cho chỉnh tề rồi nói với Trì Vi thêm lần nữa “Vi Vi, hay là bọn mình về thôi em.”Chị chưa bao giờ đến những nơi như thế này, nên chỉ cảm thấy rất khó chịu.“Vừa mới đặt mông ngồi xuống mà, về làm gì đâu?” Trì Vi đưa một ly cocktail đến trước mặt Trì Dao rồi bảo “Chị, chị nếm thử xem.”Trì Dao nhìn ly rượu, rồi dịch người tới, khẽ nói bên tai Trì Vi “Vi Vi, chị nghe người ta bảo ngồi trong bar dễ bị bỏ thuốc nhất đấy.”Trì Vi bật cười “Có ý thức bảo vệ mình là đúng, nhưng em đã tự mắt chứng kiến người ta pha chế nên sẽ không có vấn đề gì đâu.”Đang nói giở thì điện thoại Trì Dao đổ chuông, Trì Vi thấy ba chữ “Ti Không Lương” hiện lên màn Dao chú ý tới ánh nhìn của em gái, do dự mấy giây rồi mới ấn còn chưa mở lời thì người đàn ông ở đầu bên kia đã nói trước “Tan làm chưa?”Trì Dao hạ giọng “Hôm nay tôi không làm ca tối.”Ti Không Lương đốt điếu thuốc lá, lẩm bẩm “Thảo nào không thấy em ở đó.”Trì Dao ngạc nhiên, hỏi lại anh theo phản xạ “Anh lại đến chỗ làm của tôi?”Ti Không Lương không trả lời câu hỏi của cô mà lại cau mày hỏi ngược lại “Âm thanh bên em làm sao vậy?”Trì Dao còn chưa biết phải nói với anh thế nào thì anh lại hỏi tiếp “Em đang ở đâu?”Im lặng mấy giây, cuối cùng vẫn đáp “Quán bar Red Light.”Người đàn ông ở đầu bên kia như thể thuốc súng nổ tanh bành, anh cao giọng “Em ngồi ở bar??”Giọng Trì Dao nhẹ nhàng “Ừ.”Ti Không Lương hỏi tiếp “Em ngồi với ai?”Trì Dao trả lời đàng hoàng “Vi Vi.”Ti Không Lương “Hai người bọn em?”Trì Dao “Ừ.”Người đàn ông tắt máy, Trì Dao cứ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đến ngẩn ta giận mình à?Sao lại thế được, kỳ lạ quá đi giác có người cũng đang nhìn mình chằm chằm, Trì Dao ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Trì Vi, chị chột dạ dời mắt “Anh ấy lo cho bọn mình.”Trì Vi vạch trần ngay lập tức “Nói thẳng là lo cho chị đi.”Trì Dao mặt mỏng, gò má đỏ bừng, sợ em gái hiểu lầm mình nên chị muốn giải thích nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, cuối cùng chị dịu giọng nói “Vi Vi em đừng nói linh tinh.”Phụ nữ khi yêu đúng là dễ thẹn Vi cười cười, bây giờ cô không hề phản đối hai người, lời gì nên nói thì đã nói, cảnh cáo gì cũng đã cảnh cáo, tất cả đều thuận theo ý trời, mọi người đều trưởng thành cả rồi, cô vẫn tin vào lời Lục Chi Châu từng nói, Ti Không Lương sẽ không tự đi tìm đường chết bằng cách chơi đùa với chị gái cô người vừa ăn vừa nói chuyện thì phía đối diện đang có người bước tới, dáng người thật quen thuộc làm sao, Trì Vi bị cận nhẹ nên phải nheo mắt nhìn cho ta đến gần rồi cô mới nhận ra gương mặt đẹp trai đó là nam thần Trương Hiên.“Đúng là em rồi.” Trương Hiên đi đến bên cạnh, thấy cô, ánh mắt anh cũng rực rỡ hơn Vi nhạo báng anh “Anh Hiên cũng tới bar chơi sao, không sợ cẩu tử chụp ảnh à?”Nhờ vào quãng thời gian làm việc chung ở phim trường mà Trì Vi nhận ra Trương Hiên là một người ôn hòa, không hề bị bao phủ bởi ánh hòa quang của siêu sao, sau khi đoàn phim trở nên thân hơn thì anh còn thường xuyên nghịch ngợm làm trò con bò với mọi Hiên “Em còn không sợ thì anh sợ gì chứ.”Trì Vi tự chế nhạo bản thân “Sao hai anh em mình giống nhau được, em có nổi đâu, bị chụp cũng chẳng làm sao.”Trương Hiên nhìn cô chừng hai giây rồi đổi chủ đề “Đạo diễn Trì ở bên kia, em muốn qua gặp không?”Trì Vi nhìn theo hướng Trương Hiên đi tới chỗ mình thì chỉ thấy mấy cái đầu đang dựa vào ghế ngồi, ánh mắt rời đi, cô hỏi anh “Trì Dục?”Trương Hiên gật Vi biết vị đạo diễn này, ba năm trước cô từng thử vai nữ chính trong bộ phim truyền hình của anh ấy, khi đó đạo diễn còn khen diễn xuất của cô, đáng tiếc là cô vẫn không được diễn viên đóng vai chính trong bộ phim đó đều trở nên nổi tiếng, đến cả những diễn viên không người biết đến nhưng nhờ đóng vai phụ trong phim mà danh tiếng cũng lên hương.“Các anh cứ chơi đi.”Mặc dù Trì Vi đã sống ở thành phố nhiều năm rồi nhưng cô vẫn giữ vững hư tâm, không bao giờ lấy lòng người chưa bao giờ nghĩ mình là người nổi tiếng, cô chỉ là một diễn viên, nếu đạo diễn cảm thấy cô diễn tốt, để ý đến cô thì cô sẽ diễn, chỉ như vậy mà viên là một nghề, nhưng chính cái vòng tròn này khiến cho người ta có thể thưởng thức đủ mọi cảm giác nếm mật nằm trước được việc cô sẽ từ chối nên Trương Hiên không ngạc nhiên lắm, anh cũng không vội vã dời đi mà ngồi luôn xuống cạnh Trì Vi, gọi phục vụ mang tới một chai người đang hát, hát một bài ca đã cũ nhưng vẫn vô cùng phổ biến, tiếng hát du dương truyền tới bên tai, khiến cho người ta phải lẩm nhẩm hát tay Trì Vi chống cằm, cô nhẹ nhàng ngân nga theo ca Dao vẫn giữ vững dáng ngồi tiêu chuẩn, tựa như học sinh tiểu học đang nghiêm túc nghe giáo viên giảng bài, Trì Vi muốn chị thả lỏng một chút nên kéo tay chị để cả hai hát cùng này có hiệu quả thật sự, hai chị em quàng tay nhau, cả người đung đưa theo tiếng nhạc, miệng ca theo lời hát, thoải mái vô Hiên cứ nhìn mãi Trì Vi như vậy, đột nhiên anh cảm giác có người nào đó cũng đang ở đây nhìn mình không rời mắt, anh hoàn hồn, hơi nghiêng đầu sang một bên thì thấy một người đàn ông đang đứng cách bọn anh khá Chi Châu nhìn quanh một vòng rồi dời mắt sang nhìn Trì thủ cái chó má gì chứ!Bộ váy đó chỉ không lộ mặt trước thôi, còn sau lưng thì lại thiết kế toang hoang ra thế khiến người ta nhìn thôi đã thấy sôi quai xanh thì thoắt ẩn thoắt hiện câu hồn người, Lục Chi Châu không kiềm chế được nữa, bước chân dồn dập vội đi tới, còn chưa kịp đến gần thì đã bị một người đi xẹt Không Lương kéo Trì Dao đứng dậy “Nơi này không hợp để em chơi.”Trì Vi đứng dậy, vừa định cất tiếng thì tay bị người ta nắm lấy đột ngột, cô còn chưa tỉnh táo hoàn toàn đã bị người ta lôi đàn ông chân dài nên một bước đi cũng rất dài, cô không theo kịp, chạy chậm lại gọi anh “Lục Chi Châu anh đi chậm thôi!”Nhưng anh không nghe lời cô, mở cửa một phòng bao khác rồi cũng chẳng thèm đóng lại đã đè sát lên người cô, vùi đầu cắn thật mạnh vào tai cô.“Đau~~”Trì Vi đẩy đẩy ngực anh ra kháng nghị “Rất đau đấy!”Lục Chi Châu nhẹ nhàng hơn một chút rồi quay lại cắn cổ cô, răng nghiến chặt tựa như đang phát tiết nỗi đàn ông cứng như tường đồng vách sắt, đẩy cũng không đẩy được, Trì Vi chỉ đành gào lên “Lục Chi Châu, anh làm đau em!!”Nhưng anh vẫn đè lên người cô chứ không hề dừng này ăn mềm không ăn cứng, Trì Vi đành mềm giọng “Châu Châu.”Lần nào cũng hiệu quả, Lục Chi Châu quả nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu lên, ưu tư hiện rõ trong đôi mắt đen lúc lâu sau anh hỏi “Trương Hiên thích em?”Trì Vi trả lời không cần suy nghĩ “Hình như thế.”Lục Chi Châu khẽ chửi thề một còn hình như thế, tức chết anh.
anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 NHỚ EM, YÊU EM, CƯNG CHIỀU EM Tác giả Ngôn Tiêu Băng Thể loại Hiện đại, showbiz, nữ kiên cường x nam thâm tình, điềm văn, SẠCH_SỦNG_NGỌT, yêu từ cái nhìn đầu tiên, HE. Độ dài 48 chương Tình trạng Hoàn edit. Tóm tắt ngắn gọn của reviewer Đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào pha chút máu chó của nữ diễn viên tuyến 18 chuyên diễn vai phản diện và nam tổng tài thâm tình. Nam không tra, nữ không tiểu bạch. Bạn nào ưng thì mời đọc tiếp review ^-^ *** Trì Vi vốn dĩ là một vật trong tay cô gái rất hiền hòa, mơ mộng, dịu dàng, hay e thẹn. Sau khi trải qua đủ sự nghiệt ngã ở đời, cô biến chất, thành nữ lưu manh. “Vi Vi, em thay đổi rồi.” Trì Vi liếc mắt nhìn anh “Thay đổi chỗ nào?” “Trước đây em rất hay xấu hổ.” “Giờ thì sao?” “Lên giường nhiệt tình, xuống giường lạnh nhạt.” “…!!!” Nữ lưu manh chọc ghẹo nam nhà lành Lục Chi Châu giữ lấy tay cô, ho khan 2 tiếng “Em định mưu sát chồng à?” “Hiếp trước giết sau.” Lục Chi Châu “…” Trích đoạn đánh gục tra nam Trì Vi mở ứng dụng ngân hàng, chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản của Bộc Tử Ngang. Chuyển xong, lại nhắn thêm hai tin nữa “Tính một chút, đây là tiền đã cộng cả lãi.” “Thừa ra 250 tệ, cầm lấy mà mua chút óc lợn về ăn, ăn gì bổ nấy.” *** Trì Vi sinh ra trong một gia đình có tư tưởng trọng nam khinh nữ cực kì nặng. Cô và chị của mình sống trong gia đình không hề có tiếng nói, chỉ là công cụ để cha mẹ lợi dụng cả sức lực và tiền bạc. Chị gái cô không thể và cũng không dám phản kháng, năm 25 tuổi bị cha mẹ bán cho gã đàn ông đã năm mươi tuổi, lấy tiền cho con trai út tiêu xài. Trì Vi cũng suýt phải theo bước đường ấy. Nhưng cô kiên cường hơn chị mình, ngay ngày hôm đó đã bỏ trốn đến thành phố khác, bước vào nghiệp diễn kiếm từng đồng bạc lẻ. Dù cho cô phải đóng vai ác phản diện, bị người người mắng chửi bôi đen, cô cũng chẳng quan tâm. Bởi vì, tiền bạc cho cô dũng khí. Trong những năm tháng ấy, Trì Vi tình cờ gặp và yêu Lục Chi Châu, thiếu gia của một tập đoàn lớn. Duyên trời tác hợp, họ thành một đôi. Anh giúp cô chuyện tiền bạc, yêu thương chăm sóc cô, ủng hộ cô. Một cô gái cha không thương mẹ không yêu đi tha hương nơi đất khách quê người, lần đầu hạnh phúc vì có một chỗ dựa. Nếu như không phải nhờ có Lục Chi Châu, cô đã bị nghiền nát dưới bánh xe vận mệnh. Là anh kéo cô từ vũng bùn lên, cho cô tình yêu và ánh sáng trước giờ chưa từng được hưởng thụ. Sau đó, anh rời khỏi cuộc sống của cô. Trước hôm anh phải đi nước ngoài dưới sự bức bách của ba mình, Trì Vi nói lời chia tay, coi như giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Cô vay tiền một nguời bạn, trả lại hết số nợ khi trước mượn anh. Từ nay thành người xa lạ. Lục Chi Châu rất giống mẹ mình, đều là người rất cố chấp trong tình yêu. Bạn thân, gia đình, ai cũng nói Lục Chi Châu ngốc, ngây thơ tin Trì Vi yêu anh thật sao? Thứ cô muốn, chỉ là tiền của anh mà thôi. Họ cơ bản không môn đăng hộ đối, chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn. Trước sự khuyên nhủ của người bác, anh nói thế này “Nếu quả thật cô ấy thích tiền của cháu, vậy cháu càng phải cố gắng kiếm tiền hơn, để cho cô ấy thích cháu thêm chút nữa.” Hồi nhỏ, biết ba khi trước lấy mẹ chỉ vì tham tài, chứng kiến cảnh mẹ âu sầu buồn bã vì sự lạnh nhạt của ba, cuối cùng chết trong cô độc, Lục Chi Châu chẳng hề tin vào tình yêu. Vậy mà anh lại yêu Trì Vi từ cái nhìn đầu tiên và cảm nhận được sự rung động trước nay chưa từng có. Luyến tiếc sự ngọt ngào trong tình yêu với Trì Vi, Lục Chi Châu vẫn phải rời đi. Anh phải mạnh mẽ đủ sức định đoạt mọi chuyện của mình, không thể mãi chịu uy áp của ba. Lời chia tay của cô khiến anh đau thấm tim gan, nhưng cũng tiếp thêm cho anh sức mạnh điên cuồng làm việc mong cô có tương lai có cuộc sống tốt đẹp. Ba năm sau họ gặp lại, cô trưởng thành chín chắn, anh đủ tài lực để đem bảo vệ cô, chăm sóc cô. Có người từng nói, tình yêu là một canh bạc, cái giá của cuộc chơi lần này, anh thắng rồi. Họ về lại bên nhau, dù nhiều chông gai trắc trở vẫn kiên định cùng nhau bước vào cánh cửa hôn nhân. Thế gian thay đổi, hai người cũng đổi thay. Thứ duy nhất chẳng hề lung lay, ấy là con tim trao em vẫn mãi trọn vẹn như thuở đầu. *** Truyện có nam và nữ tiểu tam, nhưng không gây ảnh hưởng quá lớn đến tình cảm hai người. Mà khổ thân nữ chính, gặp phải hai đóa hoa đào nát. Một đóa tỏ tình thất bại, tưởng cô dùng quy tắc ngầm với Lục Chi Châu thì khinh thường, khi quay phim cố ý đạp cô mấy phát mạnh tím cả người. Đóa đào thứ hai đê tiện hơn, bắt cóc rồi suýt thành công cưỡng bức nữ chính, bị nam chính đập sấp mặt. Số nhọ không kể xiết = Nhưng Trì Vi lại rất mạnh mẽ. Cô còn là tác giả truyện tranh manga được rất nhiều người yêu thích, còn được chuyển thể thành phim nữa. Chính cuộc sống của cô cũng nát bươm, nhưng cô lại dùng nét vẽ tài hoa của đôi tay, truyền cảm hứng từ thiện cho vô số fan của mình. Tình tiết và nội dung truyện đều ổn, không có pass gì nha. Nếu những lí do trên không đủ để mọi người nhảy hố, mời đọc thêm trích đoạn đáng yêu này ạ. “Trong 7 châu lục, em chỉ thích Lục Chi Châu.” “Em sẽ yêu anh bao lâu?” “Rất lâu rất lâu.” “Rất lâu là bao lâu?” “Sầu riêng thối bao lâu thì em yêu anh bằng bấy lâu.” … Đáp án này không hề nghiêm túc một chút nào. Trì Vi thích ăn sầu riêng nha = *** Ban đầu khi mình đọc tên truyện, mình thấy sến rện, nhưng sau khi đọc xong lại có cách nhìn mới. “Nhớ em.” Ba năm chia xa, chưa bao giờ Lục Chi Châu thôi nhung nhớ người con gái ấy. “Yêu em.” Kể từ khi yêu Trì Vi từ cái nhìn đầu tiên, trải qua bao khó khăn hiểu lầm, anh chưa hề có ý định buông tay. “Cưng chiều em.” Tuổi thơ bị phân biệt, đối xử tàn tệ, bố mẹ trọng nam khinh nữ, Trì Vi luôn cố gắng boss hung du ong xa ket hon di vùng vẫy trong bóng tối. Quãng thời gian cực nhọc ấy, anh sẽ bù đắp lại tất cả cho cô. Đây là lí giải của mình về tên truyện. Trời đã chuyển mùa, đông sắp tới, đọc truyện để thêm chút ngọt ngào cho những ngày giá lạnh, bạn nha ____ “ “ Trích từ truyện có chỉnh sửa lại đôi chút cho phù hợp rv. RV Dung Tú Nữ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre Google/Huaban Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Giả Thành Thân Xong Vương Gia Tâm Cơ Mất Trí Nhớ - Review Truyện Nhớ Ai Đó Đến Kiệt Quệ - Review Truyện Giữa Những Nhớ Quên - Review Truyện Giữa Những Nhớ Quên - Review Truyện Nhớ Mãi Không Quên Chia sẻ trang này
Tóm tắt ngắn gọn của reviewer Đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào pha chút máu chó của nữ diễn viên tuyến 18 chuyên diễn vai phản diện và nam tổng tài thâm tình. Nam không tra, nữ không tiểu bạch. Bạn nào ưng thì mời đọc tiếp review ^-^ *** Trì Vi vốn dĩ là một cô gái rất hiền hòa, mơ mộng, dịu dàng, hay e thẹn. Sau khi trải qua đủ sự nghiệt ngã ở đời, cô biến chất, thành nữ lưu manh. “Vi Vi, em thay đổi rồi.” Trì Vi liếc mắt nhìn anh “Thay đổi chỗ nào?” “Trước đây em rất hay xấu hổ.” “Giờ thì sao?” “Lên giường nhiệt tình, xuống giường lạnh nhạt.” “…!!!” Nữ lưu manh chọc ghẹo nam nhà lành Lục Chi Châu giữ lấy tay cô, ho khan 2 tiếng “Em định mưu sát chồng à?” “Hiếp trước giết sau.” Lục Chi Châu “…” Trích đoạn đánh gục tra nam Trì Vi mở ứng dụng ngân hàng, chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản của Bộc Tử Ngang. Chuyển xong, lại nhắn thêm hai tin nữa “Tính một chút, đây là tiền đã cộng cả lãi.” “Thừa ra 250 tệ, cầm lấy mà mua chút óc lợn về ăn, ăn gì bổ nấy.” *** Trì Vi sinh ra trong một gia đình có tư tưởng trọng nam khinh nữ cực kì nặng. Cô và chị của mình sống trong gia đình không hề có tiếng nói, chỉ là công cụ để cha mẹ lợi dụng cả sức lực và tiền bạc. Chị gái cô không thể và cũng không dám phản kháng, năm 25 tuổi bị cha mẹ bán cho gã đàn ông đã năm mươi tuổi, lấy tiền cho con trai út tiêu xài. Trì Vi cũng suýt phải theo bước đường ấy. Nhưng cô kiên cường hơn chị mình, ngay ngày hôm đó đã bỏ trốn đến thành phố khác, bước vào nghiệp diễn kiếm từng đồng bạc lẻ. Dù cho cô phải đóng vai ác phản diện, bị người người mắng chửi bôi đen, cô cũng chẳng quan tâm. Bởi vì, tiền bạc cho cô dũng khí. Trong những năm tháng ấy, Trì Vi tình cờ gặp và yêu Lục Chi Châu, thiếu gia của một tập đoàn lớn. Duyên trời tác hợp, họ thành một đôi. Anh giúp cô chuyện tiền bạc, yêu thương chăm sóc cô, ủng hộ cô. Một cô gái cha không thương mẹ không yêu đi tha hương nơi đất khách quê người, lần đầu hạnh phúc vì có một chỗ dựa. Nếu như không phải nhờ có Lục Chi Châu, cô đã bị nghiền nát dưới bánh xe vận mệnh. Là anh kéo cô từ vũng bùn lên, cho cô tình yêu và ánh sáng trước giờ chưa từng được hưởng thụ. Bài viết được post full và sớm nhất tại Reviewtruyen247 Sau đó, anh rời khỏi cuộc sống của cô. Trước hôm anh phải đi nước ngoài dưới sự bức bách của ba mình, Trì Vi nói lời chia tay, coi như giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của mình. Cô vay tiền một nguời bạn, trả lại hết số nợ khi trước mượn anh. Từ nay thành người xa lạ. Lục Chi Châu rất giống mẹ mình, đều là người rất cố chấp trong tình yêu. Bạn thân, gia đình, ai cũng nói Lục Chi Châu ngốc, ngây thơ tin Trì Vi yêu anh thật sao? Thứ cô muốn, chỉ là tiền của anh mà thôi. Họ cơ bản không môn đăng hộ đối, chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn. Trước sự khuyên nhủ của người bác, anh nói thế này “Nếu quả thật cô ấy thích tiền của cháu, vậy cháu càng phải cố gắng kiếm tiền hơn, để cho cô ấy thích cháu thêm chút nữa.” Hồi nhỏ, biết ba khi trước lấy mẹ chỉ vì tham tài, chứng kiến cảnh mẹ âu sầu buồn bã vì sự lạnh nhạt của ba, cuối cùng chết trong cô độc, Lục Chi Châu chẳng hề tin vào tình yêu. Vậy mà anh lại yêu Trì Vi từ cái nhìn đầu tiên và cảm nhận được sự rung động trước nay chưa từng có. Luyến tiếc sự ngọt ngào trong tình yêu với Trì Vi, Lục Chi Châu vẫn phải rời đi. Anh phải mạnh mẽ đủ sức định đoạt mọi chuyện của mình, không thể mãi chịu uy áp của ba. Lời chia tay của cô khiến anh đau thấm tim gan, nhưng cũng tiếp thêm cho anh sức mạnh điên cuồng làm việc mong cô có tương lai có cuộc sống tốt đẹp. Ba năm sau họ gặp lại, cô trưởng thành chín chắn, anh đủ tài lực để đem bảo vệ cô, chăm sóc cô. Có người từng nói, tình yêu là một canh bạc, cái giá của cuộc chơi lần này, anh thắng rồi. Họ về lại bên nhau, dù nhiều chông gai trắc trở vẫn kiên định cùng nhau bước vào cánh cửa hôn nhân. Thế gian thay đổi, hai người cũng đổi thay. Thứ duy nhất chẳng hề lung lay, ấy là con tim trao em vẫn mãi trọn vẹn như thuở đầu. *** Truyện có nam và nữ tiểu tam, nhưng không gây ảnh hưởng quá lớn đến tình cảm hai người. Mà khổ thân nữ chính, gặp phải hai đóa hoa đào nát. Một đóa tỏ tình thất bại, tưởng cô dùng quy tắc ngầm với Lục Chi Châu thì khinh thường, khi quay phim cố ý đạp cô mấy phát mạnh tím cả người. Đóa đào thứ hai đê tiện hơn, bắt cóc rồi suýt thành công cưỡng bức nữ chính, bị nam chính đập sấp mặt. Số nhọ không kể xiết = Nhưng Trì Vi lại rất mạnh mẽ. Cô còn là tác giả truyện tranh manga được rất nhiều người yêu thích, còn được chuyển thể thành phim nữa. Chính cuộc sống của cô cũng nát bươm, nhưng cô lại dùng nét vẽ tài hoa của đôi tay, truyền cảm hứng từ thiện cho vô số fan của mình. Tình tiết và nội dung truyện đều ổn, không có pass gì nha. Nếu những lí do trên không đủ để mọi người nhảy hố, mời đọc thêm trích đoạn đáng yêu này ạ. “Trong 7 châu lục, em chỉ thích Lục Chi Châu.” “Em sẽ yêu anh bao lâu?” “Rất lâu rất lâu.” “Rất lâu là bao lâu?” “Sầu riêng thối bao lâu thì em yêu anh bằng bấy lâu.” … Đáp án này không hề nghiêm túc một chút nào. Trì Vi thích ăn sầu riêng nha = *** Ban đầu khi mình đọc tên truyện, mình thấy sến rện, nhưng sau khi đọc xong lại có cách nhìn mới. “Nhớ em.” Ba năm chia xa, chưa bao giờ Lục Chi Châu thôi nhung nhớ người con gái ấy. “Yêu em.” Kể từ khi yêu Trì Vi từ cái nhìn đầu tiên, trải qua bao khó khăn hiểu lầm, anh chưa hề có ý định buông tay. “Cưng chiều em.” Tuổi thơ bị phân biệt, đối xử tàn tệ, bố mẹ trọng nam khinh nữ, Trì Vi luôn cố gắng vùng vẫy trong bóng tối. Quãng thời gian cực nhọc ấy, anh sẽ bù đắp lại tất cả cho cô. Đây là lí giải của mình về tên truyện. Trời đã chuyển mùa, đông sắp tới, đọc truyện để thêm chút ngọt ngào cho những ngày giá lạnh, bạn nha <3 ____ “ “ Trích từ truyện có chỉnh sửa lại đôi chút cho phù hợp rv. RV Dung Tú Nữ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre Google/Huaban
nhớ em yêu em cưng chiều em