ngoan đều nghe em

Đức Giê-hô-va là nguồn của sự khôn ngoan, và ngài rộng rãi ban sự khôn ngoan cho người khác. Gia-cơ 1:5 nói: "Nếu ai trong anh em thiếu sự khôn ngoan thì hãy tiếp tục cầu xin Đức Chúa Trời, vì ngài rộng rãi ban cho mọi người mà không trách mắng gì". Một cách để có Mỗi người đều có một Thiên Thần Bản Mệnh, hãy ngoan ngoãn vâng nghe các ngài Trong thánh lễ các Thiên Thần Bản Mệnh vào sáng ngày 02-10 tại nhà nguyện thánh Marta, Đức Thánh Cha nói: Thiên Chúa ban cho mỗi người một vị "đồng hành", một Thiên Thần Bản Mệnh để khuyên nhủ, bảo vệ và nâng đỡ. Bởi Ngoan Đều Nghe Em. 7.4/10. 33.6K. Tác giả: Diệp Tích Ngữ. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị. Nguồn: wattpad.com. Trạng thái: Đang ra. Văn án 1: Đông Lộ là băng sơn mỹ nhân nổi danh của Cửu Trung, thành tích học tập ưu tú, thanh lãnh nội liễm, người theo đuổi đếm Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Dì mất rồi? Đông Lộ khiếp sợ nhìn La Nhạc Phúc, một mặt không thể tin được. Mới hôm trước cô vừa mới tới thăm bà ấy, tinh thần mẹ Thẩm rõ ràng không tồi, còn cong mắt cười với cô, ngón tay cái động đậy khiến bà một lần nữa lại có thêm tia hy vọng. Sao đột nhiên nói đi là đi, đột ngột như vậy? Đông Lộ không nói gì, cúi đầy nhắn tin WeChat cho Thẩm Thần. Hắn không đáp. Bạn học trong lớp đều không hiểu rõ về tình huống trong nhà Thẩm Thần, chỉ biết hắn có một người mẹ bị bệnh nặng, cho nên khi nghe tin này, tuy rằng kinh ngạc nhưng đó cũng chỉ là về mặt tình cảm, cũng không biết nên nói gì, không khí có chút trầm. La Nhạc Phúc không cho bọn họ thời gian giảm xóc, đem giáo án đặt ở trên bục giảng, "Được rồi, chúng ta bắt đầu học, mọi người lấy sách giáo khoa ra đi." ... Đông Lộ đành phải thu tâm tình lại chuyên tâm học tập, thật vất vả lắm mới trụ tới lúc tan học, cô ngay cả cơm trưa cũng không ăn liền chạy tới bệnh viện, lúc vào trong phòng bệnh của mẹ Thẩm, phát hiện bên trong không có ai, cả ba giường đều trống trải sạch sẽ, khăn trải giường cùng vỏ chăn đều đã bị gỡ xuống đặt ở một bên. Mọi dấu vết sinh hoạt của Thẩm Thần đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Đông Lộ đứng ở cửa phòng bệnh, trong đầu trống rỗng, nghĩ tới mẹ Thẩm ôn nhu như vậy đã không còn nữa, trong lòng có một loại khó chịu không nói nên lời. Thẩm Thần đâu rồi? Hắn bây giờ sao rồi? Hai y tá đi vào, nhìn thấy cô thì ngẩn người, "Tiểu thư, cô tìm ai thế?" Đông Lộ quay đầu, "Xin hỏi người bệnh lúc trước ở căn phòng này đâu rồi ạ?" "Người bệnh đó đã qua đời tối hôm qua, người thân đã dọn ra ngoài rồi." Một y tá vừa nói vừa ôm chăn nệm ở trên tủ đầu giường lên, giống như là chuẩn bị đưa đi tiêu độc. Đông Lộ "Sao bà ấy lại qua đời? Lần trước tôi tới thăm thì rõ ràng còn rất tốt." Y tá thuận miệng nói "Chính là ngày hôm qua có một..." Một y tá khác đụng đụng cánh tay cô ấy, ý bảo cô ấy đừng nói chuyện lung tung, quay sang Đông Lộ lễ phép nói "Cụ thể thì chúng tôi không rõ lắm, nếu cô có quan hệ gần gũi với người bệnh thì tôi kiến nghị cô trực tiếp đi hỏi người nhà của bệnh nhân thì hơn." "Cảm ơn." Đông Lộ thấy các cô rõ ràng là không muốn nhiều lời, cũng không có hỏi nữa, gật đầu rồi rời đi. Cô lại tới nhà Thẩm Thần, gõ cửa nửa ngày mà không có ai mở. Hắn rốt cuộc đã đi đâu? Đông Lộ cau mày, tâm tình có chút nặng nề. Lúc quay về trường học, giờ nghỉ trưa đã qua, không còn thời gian ăn cơm trưa nữa, cô tùy tiện mua hai cái bánh mì đi về phòng học ăn cho có một chút. Mới vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có người đột nhiên gọi cô "Đông Lộ, có người tìm cậu!" Ngón tay bóc túi bánh mì của cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn qua, thế mà lại thấy được Lục Càng đã lâu không gặp. Vừa nhìn còn thiếu chút nữa không nhận ra. Lục Càng đứng trước cửa lớp học, dáng người cao gầy, đồng phục mặc chỉnh tề trên người, hắn không bảy oai tám vặn giống như trước kia, tóc đã cắt đi, lộ ra cái trán trơn bóng, ngũ quan tuấn tú rõ nét, tinh thần nhìn qua cũng không tệ lắm. Giống như từ một du côn lưu manh tiến hóa thành học sinh ba tốt. Lục Càng thấy cô nhìn qua đây, nâng cằm cười cười, rất có cảm giác thiếu niên dương quang sáng lạn. Tất cả mọi người nhìn anh, sôi nổi rùng mình một cái. Anh ta đã trải qua cái gì mà bị cải tạo thành như vậy? Quá khủng bố rồi! Đông Lộ chẳng có cảm giác gì, buông bánh mì đi qua hỏi "Anh tìm tôi?" "Ừ." Lục Càng nhìn chằm chằm dung nhan mỹ lệ làm anh ngày đêm thương nhớ trước mắt, tim bắt đầu đập nhanh. Không ai biết anh đã phải trả cái giá lớn như thế nào mới chạy thoát khỏi ma chảo của hai ông bà già nhà mình, chính là để có thể gặp lại cô. Anh không kiềm chế được nỗi kích động, đang muốn biểu đạt một chút nỗi nhớ nhung của mình thì lại nghe thấy cô nói "Thẩm Thần không có ở đây đâu." "Thẩm Thần?" Lục Càng sửng sốt, nhắc tới tiểu tử kia làm gì? Hắn không ở đây thì càng tốt! Đông Lộ mê mang "Không phải anh tới tìm cậu ấy à?" Đương nhiên không phải! Anh uống lộn thuốc hay sao mà tới tìm hắn! Lục Càng nhìn vẻ mặt phiền phức "Anh không tìm hắn thì gọi tôi ra làm gì?" của Đông Lộ, vô cùng xác định nếu giờ phút này anh nói mình chỉ muốn tới gặp cô thì cô tuyệt đối sẽ không chút do dự mà xoay người rời đi. Trải qua suy nghĩ cặn kẽ, anh cắn răng nghẹn khuất nói "Đúng thế, anh tới tìm hắn, hắn đâu rồi?" "Không biết." Đông Lộ nhíu mày, giống như đang phiền lòng chuyện này. Lục Càng là lần đầu tiên thấy vẻ mặt lo lắng này của cô. Lại bởi vì người đàn ông khác. "Xảy ra chuyện gì?" Con ngươi sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú, trầm giọng mở miệng. Đông Lộ nghĩ tới tình tâm nghĩa trọng mà Lục Càng đối với Thẩm Thần, liền đem chuyện xảy ra gần đây của Thẩm Thần nói cho anh biết. Lục Càng nghe xong, biểu tình không biến hóa nhiều lắm, không có lo âu hay đau lòng như trong tưởng tượng của Đông Lộ, chỉ ngắn gọn nói "Anh biết rồi, nếu không như vậy đi, anh cho người đi hỏi thăm tin tức của hắn một chút, sau đó lúc tan học hai chúng ta đi tìm hắn." Anh dừng một chút, cường điệu "Anh với em, cùng nhau đi." "Được." Đông Lộ biết nhân mạch của Lục Càng rất rộng, không nghĩ nhiều đã đồng ý, "Vậy tôi về lớp học trước." "Ừ, đi đi." Lục Càng đút tay vào túi quần, híp mắt nhìn cô đi vào phòng học, không cam lòng chép chép miệng, cảm thấy mình đúng là ngu ngốc, chỉ dám dùng phương thức này để ở cạnh cô. Bằng không Thẩm Thần có sống hay chết thì cũng chẳng liên quan cái rắm gì tới anh cả! Bất quá vẫn phải làm ra vẻ một chút. Lục Càng lấy điện thoại gửi một tin WeChat cho Dương Tử Phàm [Giúp tôi hỏi thăm tên tiểu tử Thẩm Thần kia đang ở đâu.] Gửi xong lại bổ sung thêm một câu [Cứ từ từ mà tìm, không vội.] Tốt nhất là đừng có tìm thấy. *** Sau khi tan học, Lục Càng tới cửa lớp chờ Đông Lộ tan học, sau đó không lâu, Đông Lộ đeo cặp sách đi ra, nhàn nhạt gật đầu với anh xem như chào hỏi, sau đó hai người sóng vai đi ra khỏi cổng trường. Danh khí ở trường của cả hai đều không tính là thấp, nhìn thấy Đông Lộ với Lục Càng đi bên nhau, quần chúng vây xem đều có vẻ mặt ngạc nhiên, ngửi được mùi dưa. "Chuyện gì xảy ra thế này? Đông Lộ đối với ai cũng lạnh như băng thế mà lại ở bên Lục Càng?" "Bọn họ sẽ không thật sự hẹn hò đấy chứ?" "Rất có khả năng, theo tin tức lan truyền đã lâu thì hình như Lục Càng thích cô ấy từ trước rồi..." "Nhìn qua còn rất đẹp đôi đấy chứ." ... Xung quanh không ngừng truyền tới thanh âm như vậy. Đông Lộ đang suy nghĩ, căn bản không để ý tới nó. Lục Càng bên ngoài tỏ ra cao lãnh mười phần, kỳ thật trong lòng đã nở đầy hoa, đặc biệt hưởng thụ cảm giác hiện tại. Các người thế mà còn tinh mắt đấy. Có thể nói nhiều hơn thì càng tốt. Bọn họ ra khỏi trường học, Lục Càng hình như biết Thẩm Thần ở đâu, bắt xe đưa Đông Lộ tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, gần quảng trường. "Anh xác định Thẩm Thần ở đây?" Đông Lộ nhìn đường phố náo nhiệt, người đến người đi nối liền không dứt, bên đường có rất nhiều quán ăn nhỏ, ăn chơi nhậu nhẹt đều có đủ, thấy thế nào cũng không giống như nơi Thẩm Thần sẽ tới... "Ừ, bạn anh tận mắt nhìn thấy hắn xuất hiện ở gần đây." Lục Càng mặt không đổi sắc nói, nâng cổ tay lên xem đồng hồ, "Đã giờ này rồi, em đói chưa? Chúng ta đi ăn cơm trước đi, ăn xong lại đi tìm hắn." "Như vậy thì hiệu suất quá thấp." Đông Lộ lắc đầu, "Vẫn là đi tìm người trước đi, chúng ta tách ra tìm, anh tìm ở siêu thị lớn bên kia, tôi đi dọc theo đường này." Siêu thị lớn có máy sưởi, cũng có chỗ để nghỉ ngơi, dù sao Lục Càng cũng là đại thiếu gia sống trong nhung lụa, Đông Lộ rất chu đáo nhường cho anh nơi tốt hơn. "Tách ra tìm? Không được! Anh không đồng ý!" Một câu này của cô liền làm nhiễu loạn toàn bộ kế hoạch của anh, anh như chém đinh chặt sắt cự tuyệt. Đông Lộ "Sao vậy? Anh không muốn nhanh tìm thấy hắn sao?" Anh muốn cái rắm! "..." Lục Càng khổ không nói nên lời, biểu tình có chút vặn vẹo, tắc nghẽn cơ tim muốn hộc máu. Đông Lộ thấy anh không nói gì, tự động cho là anh đang ngạo kiều, "Vậy được rồi, chúng ta ai tìm được hắn thì gọi điện thoại cho đối phương nhé, nếu không tìm được..." "Không tìm được thì em phải đi ăn cơm với anh!" Việc đã tới nước này, Lục Càng không thể không tranh thủ bất luận phúc lợi gì. Đông Lộ kỳ quái nhìn anh, không rõ tại sao anh lại kích động như vậy, gật đầu tỏ vẻ không có vấn đề gì, "Được, đến lúc đó hội hợp." Sau đó liền xoay người rời đi. Lục Càng đứng ở một chỗ nhìn cô chừng mười mấy giây, mới không tình nguyện đi vào trong siêu thị lớn. Thẩm Thần Thẩm Thần Thẩm Thần! Cô chỉ biết có Thẩm Thần! Không phải là thích hắn rồi chứ? Lục Càng càng nghĩ càng tức, nghẹn một bụng hỏa, tùy tiện tìm một quán nước giết thời gian. Anh tìm cái rắm mà tìm! Thẩm Thần căn bản là không ở đây, đây là do anh vì lừa cô đi chơi nên mới lấy ra cái cớ này. Nhưng không nghĩ tới ra đến đây rồi mà trong lòng cô vẫn chỉ nghĩ tới Thẩm Thần, hoàn toàn không cho anh cơ hội tiếp cận. Giờ khắc này, Lục Càng một chút cũng không vui sướng vì kế hoạch thành công, chỉ có bực bội vô tận vô cùng. Điện thoại rung lên. Dương Tử Phàm gửi tin nhắn WeChat [Lão đại, em có tin tức của Thẩm Thần rồi!] Nhanh thế? Lục Càng càng thêm phiền. Sao bình thường không thấy chúng nó làm việc hiệu suất như vậy? Anh tùy tay trả lời [Như nào?] Dương Tử Phàm [Có người chụp được hắn ở trong quán bar đêm khuya.] Lục Càng [Đó là chỗ nào?] [Hình như là ở chỗ gần quảng trường ấy.] Ánh mắt Lục Càng ngưng lại. Sẽ không trùng hợp thế chứ? Anh lập tức lấy bản đồ ra tìm vị trí của quán bar đêm khuya. Bên trên hiển thị nơi đó cách anh không quá 500 mét. Cái đ*m! Thật là con mẹ nó âm không không tan! Lục Càng bỗng nhiên đứng dậy chạy ra bên ngoài. *** Đông Lộ ở bên ngoài tìm đã lâu, cơ hồ là những cửa hàng gần đây cô đều đi vào xem nhưng cũng không tìm được Thẩm Thần. Cũng không biết bạn của Lục Càng nhìn thấy hắn lúc nào, đoán chừng là đã sớm rời đi rồi cũng nên. Đông Lộ thực sự mệt mỏi, chân lại đau, đột nhiên cảm thấy không thú vị. Mỗi lần đều là như thế này, tên kia một câu cũng không nói, điện thoại cũng không nghe liền trực tiếp biến mất, còn tắt máy, tin nhắn không hồi âm, cô tìm hắn thì có ý nghĩa gì? Cô bất tri bất giác đi tới trước một quán bar. Quán bar đêm khuya. Chỉ còn nơi này nữa thôi. Đông Lộ kỳ thật cũng không quá muốn vào, nhưng đã tìm lâu như vậy rồi, bỏ dở giữa chừng thì lại có chút không cam lòng. Cô xoa xoa huyệt thái dương, mặt mày hiện lên nét mệt mỏi. Nếu nơi này còn không có thì cô sẽ đi về. Không bao giờ muốn xen vào việc của hắn nữa. Cô đẩy cửa đi vào, ánh sáng quán bar rất tối, âm nhạc đinh tai nhức óc, mọi người đều đang ở trên sân nhảy, tiếng hoan hô ồn ào, mùi thuốc lá nồng nặc lưu động trong không khí, rất gay mũi. Quỷ khóc sói gào, chướng khí mù mịt. So với Di Độ còn loạn hơn. Hắn thật sự ở đây sao? Đông Lộ che lại cái mũi, nhíu nhíu mày, chịu đựng mùi lạ ở quán bar mà tìm người, lần đầu tiên phát hiện bản thân có kiên nhẫn như vậy, đến nước này rồi mà vẫn không bỏ của chạy lấy người. Trong một thoáng chốc mà đã có không ít người tới gần cô, đều bị cô dùng dăm ba câu đuổi đi. "Ha ha ha, vẫn là Thẩm lão đệ lợi hại, uống nhiều như vậy mà như không có việc gì." Tiếng cười thô tục của một người đàn ông truyền tới từ đằng trước. Trong lòng Đông Lộ run lên, nhìn qua đó. Trên ghế dài cách đó không xa, một đám người vây ở một chỗ uống rượu mua vui, người rất nhiều, mấy cái bàn ghép lại với nhau, trên bàn bày những thứ nước sặc sỡ đầy màu sắc. Những người đó nhìn như đám thanh niên lêu lổng, trang điểm chả ra cái gì cả, đeo khuyên tai lại còn nhuộm tóc, từng người trong số đó đều ôm một cô gái ăn mặc hở hang, còn thỉnh thoảng động chân động tay đối với người ta, cười đến đáng khinh. Đông Lộ liếc mắt một cái liền thấy được Thẩm Thần, hắn ngồi giữa đám người đó, trong miệng ngậm một điếu thuốc, lười biếng dựa vào sofa, tóc mái dài gần như che khuất đôi mắt hắn, sườn mặt thâm thúy rõ ràng, nhìn không rõ biểu tình, dưới ánh đèn loang lổ lại có loại gợi cảm đồi bĩ. Bên người hắn cũng có một cô gái xinh đẹp, chẳng qua là hắn cũng chẳng thèm nhìn, để cô ta ngồi một tên, mặc cho cô ta lấy lòng thế nào cũng đều thờ ơ, chỉ là một ly lại tiếp một ly nốc rượu vào bụng. Đông Lộ nhìn bộ dáng kia của hắn, giữa mày ẩn chứa sự tức giận, lạnh mặt đi qua đó. *** "Thẩm lão đệ cậu lại thua rồi, tới tới, đã hứa rồi, chai rượu này phần cậu đấy." Kiều Trác Vĩ đấy chai rượu trắng tới bên cạnh thiếu niên mặc đồ đen, cười không có chút ý tốt nào. Người bên cạnh cũng ồn ào theo "Uống uống uống!" Thẩm Thần không để bụng cười khẽ một tiếng, nhận lấy chai rượu rót vào trong miệng, đột nhiên có một bàn tay mảnh khảnh vươn ra đoạt đi chai rượu của hắn. "Cậu đừng uống nữa." Thanh âm áp lực lại lạnh như băng chứa đựng sự tức giận ngập trời. Mọi người đều sửng sốt, ngẩng đầu, một cô gái mặc áo bông màu trắng xuất hiện bên người Thẩm Thần, cô xõa tóc, không trang điểm, cao gầy nhỏ nhắn, tuổi nhìn qua rất nhỏ, khuôn mặt trái xoan trắng nõn xinh đẹp chỉ lớn bằng một bàn tay, dưới ánh đèn, lông mi cô vừa dài vừa rậm rũ xuống tạo thành một bóng ma dưới mắt, tròng mắt trong suốt gần như đạm mạc, trên mặt không có bất cứ biểu tình gì. Thẩm Thần dừng lại, giương mắt nhìn cô. Kiều Trác Vĩ rất nhanh đã phản ứng lại, vuốt cằm đánh giá Đông Lộ, trong mắt không che giấu nổi sự kinh diễm, "Thẩm lão đệ, mỹ nữ này là ai thế, bạn gái cậu?" "Sao cậu lại tới đây?" Thẩm Thần không để ý tới cậu ta, nhìn Đông Lộ hồi lâu, đôi mắt hẹp dài đen nhánh giống như cái động không đáy, không có chút ánh sáng nào. Hắn nhẹ xụ khóe môi xuống, "Tôi nói này, sao cậu cứ như âm hồn không tan thế, không phải cậu gắn định vị trên người tôi đấy chứ?" Đông Lộ mắt điếc tai ngơ nhìn hắn "Cùng tôi trở về." "Về đâu?" Thẩm Thần cười nhạo, lấy một chai rượu qua tự rót cho mình một ly. "Tôi hỏi lại một lần nữa, có đi hay không?" Cơn giận của Đông Lộ đã lên tới đỉnh điểm. Thẩm Thần không nói chuyện, đem ly rượu uống một hơi cạn sạch. Tâm Đông Lộ lạnh đi nửa phần, đối với hắn thất vọng tới cùng cực, mặt không biểu tình đạt chai rượu ban nãy xuống bàn, xoay người rời đi. "Ai ai! Tiểu mỹ nữ, đừng đi vội chứ, nếu đã tới rồi thì cùng các anh uống một ly đi." Kiều Trác Vĩ vội vàng ngăn cô lại, nháy mắt ra hiệu với những người khác, xoa xoa tay tới gần cô. Những người khác sũng sôi nổi đứng lên, ánh mắt nhìn Đông Lộ rất lộ liễu, tiếng cười đáng khinh, "Đúng vậy, Thẩm Thần không cần em thì bọn anh cần, em bồi bọn anh chơi trong chốc lát, chờ tới thời gian thì bọn anh sẽ đưa em về nhà có được không?" "Các người..." Mày Đông Lộ nhăn lại, còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Thần bỗng nhiên đứng lên, nện một quyền thật mạnh ở trên mặt Kiều Trác Vĩ. Kiều Trác Vĩ trở tay không kịp, theo lực đạo này bay về phía sau, đụng vào cái bàn, các loại rượu ở trên bàn đồng loạt đổ xuống, tưới đầy lên người cậu ta. "A!!" Có người phát ra tiếng thét chói tai. Mọi người đều ngây ngốc, sau đó lập tức phản ứng lại, phẫn nộ trừng mắt nhìn Thẩm Thần, "Thẩm Thần, mày còn dám đánh!" Sau đó liền vây quanh lên. Thân thủ của Thẩm Thần rất mạnh, ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn, bọn không chỉ không chiếm được tiện nghi mà còn bị đánh cho ngã đầy đất. Đông Lộ là lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thần đánh nhau, có chút giật mình, rất nhanh đã bình tĩnh lại muốn báo cảnh sát, một người đàn ông thấy cô lấy điện thoại ra thì liền nắm lấy tóc cô, dùng sức giật mạnh ra sau, "Con đàn bà thối này còn dám báo cảnh sát!" Sắc mặt Đông Lộ tái nhợt, đau tới hít sâu một tiếng, Thẩm Thần thấy vậy, một chân đá văng người đàn ông kia ra, nhưng lại quay lưng về phía đối thủ, một người nắm lấy cơ hội cầm chai rượu hung hăng đập xuống vai hắn. Máu tươi nháy mắt đã chảy ra. Thẩm Thần kêu lên một tiếng, cong eo, lúc này còn không quên đem Đông Lộ bảo vệ ở trong ngực, gắt gao ôm lấy cô, mặc cho bọn họ quyền đá tay đấm ở trên người mình. "Dừng tay! Mau dừng tay lại đi!" Đông Lộ nhìn thấy bả vai nhiễm đỏ của hắn, đồng tử không ngừng co lại, lần đầu tiên trên mặt lộ ra biểu tình hoảng loạn. "Bạn học nhỏ, bao lớn rồi còn khóc nhè thế." Thẩm Thần bị thương, nhìn Đông Lộ rơi lệ lại nhịn không được cười khẽ, hôn lên mắt cô, "Đừng khóc, tôi không chết được." "Em đi nhanh đi, đừng lo cho tôi." Đông Lộ thật sự luống cuống, nước mắt không ngừng chảy, cô duỗi tay che kín miệng vết thương của hắn, giữa khe hở ngón tay đều là máu, như thế nào cũng không khống chế được. Cửa đột nhiên truyền tới một tiếng rống to "Đông Lộ!" Lục Càng thở hồng hộc chạy tới, mắt thấy một màn như vậy liền bạo nộ, "Đều cút ngay cho lão tử!" Anh giơ tay vung cái ghế bên cạnh tới một người đàn ông trong số đó. Hiện trường càng thêm hỗn loạn. Quán bar đều là người của bọn họ, cơ hồ là không có phần thắng. Lục Càng đánh một lát liền tới bên cạnh người Đông Lộ, chỉ nhìn thoáng qua Thẩm Thần liền quay sang Đông Lộ hỏi han "Em không sao chứ?" "Cậu ấy bị thương rồi, anh mau báo cảnh sát đi!" Đông Lộ đỡ Thẩm Thần, vội la lên. "Vừa lúc." Thẩm Thần thấy Lục Càng, đem Đông Lộ đẩy cho anh "Anh mang cô ấy đi trước đi." "Này..." Đông Lộ còn chưa có phản ứng lại thì Lục Càng đã ôm cô lên, lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra cửa. Vào loại thời điểm này thì quan điểm của hai người cực kỳ nhất trí. Chính là bảo vệ cho cô trước. "Anh mau thả tôi xuống, Thẩm Thần gặp nguy hiểm rồi, anh thấy chết mà không cứu sao?" Đông Lộ ở trên lưng Lục Càng giãy giụa muốn xuống, lòng nóng như lửa đốt. Lục Càng "Anh báo cảnh sát rồi, họ sẽ tới đây sớm, em đi vào đó cũng chỉ làm vướng chân." Đông Lộ "Không chờ được nữa đâu, cậu ấy sẽ bị đánh chết." Cô nghĩ tới cái gì, lại đập đập vào vai Lục Càng, "Tôi nghĩ ra một cách, anh thả tôi xuống đi!" Lục Càng không chịu thả cô xuống, Đông Lộ nóng nảy, hung hăng cắn vào cổ anh, Lục Càng bị đau, lập tức buông cô ra. Đông Lộ liền xoay người chạy trở về. "Đông Lộ!" Lục Càng tức giận, "Trong mắt em chỉ có hắn sao?" Bước chân Đông Lộ không hề dừng lại. *** Quán bar rất an tĩnh, không biết vì sao mà từ khi bọn Đông Lộ đi, đám người Kiều Trác Vĩ lại không động thủ nữa, nhìn Thẩm Thần ưu nhã sửa sang lại quần áo, ánh mắt quái dị. "Mày..." Kiều Trác Vĩ mới nói được một chữ, ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng còi cảnh sát. Sắc mặt mọi người nháy mắt liền thay đổi, lập tức giải tán. "Cảnh sát tới!" "Chạy mau chạy mau!" Thẩm Thần rũ mi, không động, vẫn như cũ không nhanh không chậm lấy khăn giấy lau đi vết máu trên mặt, dưới một mảnh hỗn loạn, có một bàn tay nhỏ bé mềm mại chặt chẽ túm lấy hắn, "Cậu còn thất thần cái gì, còn không mau chạy!" Thẩm Thần lúc này mới hơi hơi sửng sốt, nhìn Đông Lộ không biết chui ra từ chỗ nào, giống như đang nằm mơ. "Sao em lại..." Hắn còn chưa có hoàn hồn thì đã bị cô lôi đi. Đông Lộ bộc lộ tài năng nhanh trí lấy điện thoại ra ấn mở còi cảnh sát, một tay túm Thẩm Thần chạy, khẩn trương vô cùng. Đôi mắt Thẩm Thần nhìn cô không chớp, toàn hộ quá trình đều rất nghe lời, ngoan ngoãn chạy theo cô. Đông Lộ dẫn hắn tới một giao lộ, phía trước thoáng qua hình ảnh của một đám người, Kiều Trác Vĩ thế mà ở ngay phía trước! Cô vội vàng dừng chân, kéo Thẩm Thần trốn vào góc tường bên cạnh. Đông Lộ dán sát vào người hắn, sắc mặt tái nhợt, cô ngừng thở, tim đập mãnh liệt, nỗ lực giảm cảm giác tồn tại đến thấp nhất, động cũng không dám động. Thẩm Thần cũng thấy được Kiều Trác Vĩ, nhưng biểu tình lại không hề hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng hỏi cô "Sao em lại quay lại?" "Tới cứu cậu." Đông Lộ không cần nghĩ đã nói, nhìn bọn Kiều Trác Vĩ càng ngày càng gần, thân thể càng thêm căng chặt, "Cậu đừng nói gì nữa, bọn họ sắp tới đây rồi." Thẩm Thần nhìn cô gái trước mắt rõ là đang rất sợ nhưng vẫn còn cố bảo vệ hắn, đôi mắt đen thâm trầm, giống như là giếng cổ sâu vạn dặm. "Kỳ thật, có một cách để chúng ta không bị phát hiện." Hắn lên tiếng. "Cách..." Đông Lộ vừa mới hé miệng, Thẩm Thần đột nhiên nâng cằm cô lên, cúi người hôn xuống. Đông Lộ bỗng trợn to mắt, cánh môi có cảm giác ẩm ướt, hắn đang hôn cô! Cô nhớ tới đêm đầu tiên bọn họ gặp nhau. Cảnh tượng cũng dữ dội y như thế này. Hắn cũng như vậy, không nói một lời mà hôn xuống. Chẳng qua khi đó hắn hôn ở cằm cô, mà lúc này, hắn lại chuẩn xác ngăn chặn môi cô, trằn trọc mút mát. Đông Lộ theo bản năng muốn đẩy ra, đôi tay nắm lấy áo hắn, Thẩm Thần lại ỷ vào việc cô không dám phát ra tiếng, càng thêm không kiêng nể gì. Hắn không để ý tới sự phản kháng của cô, đầu lưỡi được một tấc lại tiến thêm một thước chen vào trong miệng cô, không ngừng liếm qua hàm răng, động tác ôn nhu mà triền miên. Trong đầu Đông Lộ trống rỗng, hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi. -Tác giả có lời muốn nói Hôn, không dễ dàng gì a ~Ha ha ha biết các bạn đọc chương này có rất nhiều thắc mắc, chương sau sẽ giải thích nhé!Lục Càng Nam phụ thảm nhất mọi thời đại, chỉ số IQ lẫn EQ đều bị nam chủ nghiền áp. "... Cậu có bệnh à?" Đông Lộ ngẩn ra một giây, sau đó nhanh chóng lui về phía sau, kéo ra khoảng cách với hắn, khác hoàn toàn với vẻ thẹn quá hóa giận lúc trước, lần này trên mặt cô không có chút gợn sóng, đôi mắt lãnh đạm nhìn hắn. Không thấy được bộ dáng lạnh lùng của cô, Thẩm Thần có chút thất vọng, chậm rãi đứng thẳng dậy, cà lơ phất phơ cười "Tôi chỉ đùa thôi mà." "Đồng phục tự cầm về đi." Đông Lộ mặt không biểu tình đặt đồng phục lên trên đống sách hắn đang ôm, sau đó quay người đi về lớp trước. Hình như là thật sự tức giận. Thẩm Thần nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô. Bím tóc cột đằng sau hơi thấp, dây cột tóc màu đỏ bay bay trong không trung, vài sợi tóc đen nhánh dán ở trên cổ, theo gió nhẹ nhàng đung đưa, một mảng lớn da thịt đang ửng đỏ như ẩn như hiện, giống như nụ hoa mới chớm nở. Thì ra là vẫn thẹn thùng nha. Đôi mắt Thẩm Thần nhíu lại, khóe môi không tự chủ được cong lên. Bỗng nhiên, một trận ho khan kịch liệt truyền tới, phát tán trong không khí, làm cho hắn nghe thấy rất rõ ràng. Môi Thẩm Thần thu lại, tầm mắt nhìn về cô gái đằng trước, thiếu nữ hơi hơi cúi đầu, tay che miệng, bả vai khẽ run, hình như ho rất nặng tiếng. Một tiếng lại một tiếng vang lên, nện thật mạnh ở trên đầu quả tim của hắn. Gió thu hơi lạnh làm tóc cô trở nên tán loạn, áo đồng phục rộng thùng thình bị thổi để hơi phồng lên, còn có thể nhìn thấy vòng eo gầy bé như ẩn như hiện của cô, nhìn qua trông có vẻ rất suy nhược. Thẩm Thần "chậc" một tiếng, có chút phiền lòng mà xoa xoa cánh mũi. Thật là một bạn học nhỏ hiếu thắng. *** Đông Lộ cơ hồ là ho cả một đường về lớp, phảng phất như thể là đem uất nghẹn nén chịu đựng lúc trước ho trở lại. Giọng nói thực sự rất khó chịu, giống như lửa đốt, khô khốc vô cùng. Cô vốn định đi quầy bán đồ ăn vặt mua chai nước, nhưng nghĩ đến bây giờ vẫn còn đang trong thời gian lên lớp nên liền cố gắng nhịn xuống. Lúc trở về lớp thì đang học tiết Vật Lý, thầy giáo đang cầm quyển sách đứng ở trên bục giảng bài. Thầy Vật Lý họ Vương, tuổi đã hơn bốn mươi, vừa lùn lại vừa béo, đã ly hôn hai lần, tính tình có chút hung dữ, những học sinh từng được ông dạy đều rất sợ ông. "Thưa thầy." Đông Lộ nhẹ giọng nói, thanh âm rất trầm. "Vào đi." Thầy Vương nhìn thấy là cô thì cũng không nói thêm gì nữa, xua xua tay bảo cô vào lớp. Hẳn là vừa mới chỉ đường cho bạn học mới đi. Thành tích của Đông Lộ rất tốt, là học sinh mũi nhọn của lớp, thầy cô giáo đều không có làm khó cô nhiều. Sau khi Đông Lộ ngồi xuống, phát hiện có rất nhiều người nhìn về phía mình, ánh mắt cực quái dị. Chu Tiêu Hàm thấy thầy giáo không chú ý liền hỏi cô "Sao bây giờ cậu mới về? Thầm Thần đâu?" Đông Lộ "Đường xa, hắn đi ở đằng sau." Chu Tiêu Hàm cười xấu xa "Thôi đi, có xa thế nào cũng chẳng mất những hai mươi phút, nói thật đi, các cậu đã làm gì thế?" Đông Lộ lấy sách ra, "Trừ việc lấy sách ra thì có thể làm gì nữa?" Cô hỏi "Không khí trong lớp có vẻ lạ, xảy ra chuyện gì sao?" Chu Tiêu Hàm "Ban nãy lúc cậu đi ra khỏi lớp không lâu thì tớ với Triệu Cầm có cãi nhau một trận." Đông Lộ nhíu mày "Sao lại thế?" Chu Tiêu Hàm bĩu môi, nhỏ giọng nói "Ai bảo cậu ta mắng cậu, còn có Từ Nhu nữa, hết thảy đều là do cậu ta mở màn trước, các cậu thật sự là bạn học hồi cấp hai sao?" Đông Lộ nghe không hiểu lắm, "Rốt cuộc là có chuyện gì?" "Chuyện là..." Chu Tiêu Hàm vừa hé miệng thì một viên phấn từ đâu bay tới đập vào đầu cô nàng. "Chu Tiêu Hàm, em hiểu bài hết rồi đúng không? Vậy thì lên đây giảng thay tôi luôn đi này, tôi nhường em!" Thầy Vương trừng mắt nhìn qua đây. Chu Tiêu Hàm lập tức ngậm miệng, thè lưỡi, vẻ mặt không phục. Mười lăm phút sau, Thẩm Thần mới quay trở lại. "Thưa thầy." Thiếu niên đứng ngoài cửa ôm sách cùng đồng phục của mình, lười biếng báo cáo một tiếng với thầy giáo. "Học sắp xong rồi em mới về?" Thầy Vương nhìn hắn, mày nhăn đến mức có thể kẹp chết một con ruồi. Thẩm Thần không dấu vết mà nhìn Đông Lộ đã ngồi yên vị ở trong lớp, "Em đi lấy sách mà." "Đi lấy sách mà hết nửa tiết? Đi đi lại lại mười phút cũng là nhiều rồi!" Thầy Vương cười lạnh, "Bạn nữ đi cùng em đã sớm quay về, mà nửa ngày cũng không thấy bóng dáng em đâu, lại chạy đi lêu lổng ở chỗ nào?" Thẩm Thần không lên tiếng, giống như là cam chịu. Thầy Vương chỉ vào cửa, giận dữ rống lên "Mới vào trường không lâu mà đã dám trốn học, vậy sau này sẽ thành cái dạng gì? Ra đứng ngoài cửa lớp cho tôi! Còn có đống sách đó, không phải thích ôm sao? Một quyển cũng không được bỏ xuống, ôm nó tới hết tiết cho tôi!" Không khí tĩnh mịch, cả lớp an tĩnh như gà, đến thở mạnh cũng không dám. Sắc mặt Thẩm Thần không chút biến hóa, chỉ gật đầu tỏ vẻ không sao cả, mới vừa xoay người, thầy Vương lại kêu lên "Chờ đã, đừng ra ngoài đứng, ai biết em có chạy đi đâu hay không chứ, đứng xuống cuối lớp đi!" Thẩm Thần "ồ" một tiếng, dưới ánh mắt đồng tình của cả lớp, chậm rãi đi tới cuối lớp đứng, lưng còn dựa vào tường. Đông Lộ khẽ nhíu mày, cảm thấy kỳ quái, sau khi bọn họ tách ra, hắn liền đi ở phía sau cô không xa lắm, theo lý thuyết thì không thể về muộn như vậy mới phải. Chẳng lẽ thật sự là do sách quá nặng? Cô còn tưởng là hắn giả vờ. Đông Lộ nhìn hắn, đột nhiên chú ý tới trên cánh tay hắn có treo một túi nilon màu đen. Không biết đựng cái gì bên trong, có vẻ rất nặng. Túi nilon treo ở trên cánh tay hắn, hằn vào da thịt hắn khiến trên tay hiện lên một vết đỏ ửng nhàn nhạt, trông rất bắt mắt. Chẳng lẽ hắn đi mua đồ? Đông Lộ nghi ngờ suy nghĩ. Tuy trên mặt Thẩm Thần không biểu hiện ra, nhưng cô biết là hắn hẳn đang rất mệt, từ lúc nhận sách cho tới giờ thì ít nhất hắn đã ôm đống sách đó được nửa tiếng rồi, còn cầm theo một túi đồ nữa, đường còn dài như vậy, lại phải leo tận bốn tầng lầu. Đến người sắt cũng không chịu được đâu. "Thẩm Thần thật đáng thương, Vương Lão Ngũ cũng quá độc ác rồi." Chu Tiêu Hàm thầm mắng một câu. Đông Lộ rũ mắt nhìn sách giáo khoa, không biết vì sao lại có chút thất thần, tầm mắt luôn không tự giác được mà nhìn về phía cuối lớp. Dáng người Thẩm Thần cao thẳng như cây tùng, lưng dài rộng, bàn tay khớp xương rõ ràng đang vững vàng nâng chồng sách vở, cần cổ ẩn hiện những đường gân xanh, cái cằm thon gầy. Theo thời gian trôi, mồ hôi hắn chậm rãi tẩm ướt cả thái dương, dọc theo cái trán của hắn chảy xuống, trượt vào trong cổ áo, cơ bắp ở cánh tay cũng căng đến lợi hại. Cho dù thế thì sắc mặt hắn vẫn thản nhiên như cũ. Đông Lộ quả thực phục hắn, quỳ gối trước mặt cô nhẹ nhàng như vậy, sao bây giờ lại không chịu nhận sai với thầy giáo cơ chứ? Hình như là cảm nhận được tầm mắt của cô, Thẩm Thần bỗng nhiên nhìn qua đây. Bốn mắt nhìn nhau. Đuôi mắt hẹp dài của hắn hơi nhếch, đồng tử ánh lên tia sáng, phảng phất như có cả ngân hà đang lưu chuyển trong đó, cười đến nhiếp nhân tâm phách*. *Nhiếp nhân tâm phách Ý chỉ một sự vật quá tốt đẹp, khiến mình đánh mất bản thân, giống như bị hút tan học rốt cuộc cũng reo. "Nghẹn chết tớ rồi!" Chu Tiêu Hàm vội lao đi WC, trong lúc vô cùng liền thấy Từ Nhu cũng đứng lên khỏi ghế, tựa như muốn đi tới chỗ Thẩm Thần, tròng mắt Chu Tiêu Hàm xoay một cái, lập tức tỏ ra thân thiết giữ chặt lấy cô ta "Từ Nhu, đi WC với tớ đi, một mình tớ đi buồn lắm." Biểu tình Từ Nhu có chút không tình nguyện "Sao cậu không bảo Đông Lộ đi cùng?" "Cậu ấy không muốn đi, đi thôi đi thôi." Chu Tiêu Hàm cường ngạnh lôi cô ta ra ngoài. Cùng lúc đó, Tiền Hạo lại đi tới bên cạnh Thẩm Thần, giúp hắn cầm sách, "Người anh em, không sao chứ? Vương Lão Ngũ cũng độc ác quá rồi, vận khí của cậu không tốt mới đụng phải ông ta." "Không sao." Thẩm Thần lắc lắc cánh tay đau nhức, nhẹ nhàng lắc đầu. "Cậu mua cái gì trong túi kia?" Tiền Hạo tò mò, duỗi tay muốn cầm, Thẩm Thần nghiêng người né tránh, "Cái này là cho người khác." Nói xong, hắn liền đi về phía Đông Lộ, đưa túi cho cô, "Này, cho cậu." Đông Lộ sửng sốt, ngẩng đầu lên khỏi sách giáo khoa, cho cô? "Gì đây..." Lời còn chưa dứt, cô đã nhìn thấy đồ ở bên trong. Là nước khoáng. Còn không phải một chai. Cô hơi sửng sốt. Có tổng cộng là ba chai nước. Đông Lộ kinh ngạc ngẩng đầu "Cậu đi mua nước sao?" "Ừ." Thẩm Thần gật đầu, phảng phất như không phải chuyện gì lớn lao lắm, hắn ngồi xuống ghế của mình, nóng đến mức kéo hết tay áo lên, lộ ra cơ bắp săn chắc, đường cong rõ ràng lại có vài phần gợi cảm. Đông Lộ nhìn nước khoáng, trong lòng có cảm xúc không nói nên lời. Bởi vì quầy bán đồ ăn vặt ở bên kia sân thể dục, cách quá xa nên cô mới không đi. Hắn tinh ý phát hiện ra cô bị cảm, cho nên mới chạy hơn nửa cái trường học đi mua nước cho cô. Lại còn dưới tình huống không quen đường. Cũng khó trách hắn về muộn như vậy. Trong lòng Đông Lộ hiện lên một tia tội ác cực kỳ hiếm thấy, cô mím môi, không tự nhiên xoay người nhìn qua Thẩm Thần, thanh âm khó có được nhu hòa đi rất nhiều "Cảm ơn, cho tôi xin số WeChat của cậu?" Thẩm Thần ngoài ý muốn nhướng mày lên, bật cười, "Không phải chứ, có mấy chai nước thôi mà, cậu có cần nhanh chóng lấy thân báo đáp như vậy không?" Thanh âm Đông Lộ nháy mắt lại khôi phục lại vẻ đạm mạc "Tôi chỉ muốn trả lại tiền cho cậu thôi, có muốn hay không?" Thẩm Thần vốn định nói không cần, nhưng nghĩ đây là một cơ hội tốt để thêm bạn nên liền cho cô số WeChat. Đông Lộ ghi nhớ dãy số hắn vừa đọc, xoay người về, cầm điện thoại kết bạn với hắn. Thẩm Thần cúi đầu nhìn thông báo nhắc nhở trên điện thoại. [Đông Vũ Lộ] yêu cầu thêm bạn tốt. ... Cái tên cũng thật đơn giản. Thẩm Thần nhịn cười, nhấn đồng ý. Đảo mắt một cái, đối phương cũng không nói nửa câu vô nghĩa, trực tiếp gửi qua một bao lì xì. Tiền Hạo bên cạnh há hốc mồm chứng kiến toàn bộ thao tác của hai người, từ tận đáy lòng vô cùng bội phục mà giơ ngón cái lên "Đại ca, cậu cũng quá trâu bò rồi đi, cậu có biết bao nhiêu người muốn xin số WeChat của Đông Lộ mà không được không? Cậu mới tới ngày đầu tiên đã có rồi! Thật con mẹ nó quá trâu bò mà!!" Thẩm Thần chỉ cười mà không nói, ngón tay tùy ý nhấn vào bao lì xì, vốn tưởng chỉ có 6 tệ, kết quả lại thấy hiện lên 50 tệ. Thẩm Thần ngẩn người, nhìn đi nhìn lại, xác nhận mình không có nhìn nhầm, liền gửi một tin nhắn qua "Cậu có gửi nhầm không thế?" Nhắn xong hắn lại gửi bao lì xì về cho cô, vẫn còn nguyên như ban đầu. Đông Lộ nhận lấy, chỉ nhàn nhạt đáp lại "Không nhầm, cộng thêm phí dịch vụ." Thẩm Thần nhìn những lời này, nửa ngày sau mới nhịn không được mà bật cười. Sao lại có người thú vị như vậy chứ? Hắn đáp "Muốn cảm ơn tôi, không bằng mời tôi đi ăn cơm đi." Ba giây sau, Đông Lộ lại gửi cho hắn một bao lì xì. "..." Thẩm Thần không click mở ngay, trực tiếp hỏi "Này lại là cái gì?" Đông Lộ đáp "Tiền mời cậu ăn cơm." Thẩm Thần "..." Có cần cứng rắn như vậy hay không? Tiếng chuông học lại vang lên, tiết cuối cùng của buổi sáng là tiết Lịch Sử, trong lớp dần dần an tĩnh lại. Giáo viên còn chưa tới, Thầm Thần mở cặp sách ra, lấy ra một hộp chocolate từ bên trong. Là chocolate dạng que. Thẩm Thần thuần thụt rút ra một que ngậm ở trong miệng, thấy ánh mắt trông mong của Tiền Hạo đang nhìn mình, liền hỏi "Ăn không?" Thiếu niên ngậm chocolate, hàm răng trắng như tuyết hơi lộ ra, thanh âm không chút để ý, lộ ra vài phần lười biếng. Không biết có phải do tâm lý tác động lên không, Tiền Hạo cảm thấy tư thế của hắn đặc biệt giống đang hút thuốc, sợ tới mức lắc đầu "Không hút, tôi không hút thuốc lá." Thẩm Thần khó hiểu nhíu mày. Từ Nhu cùng Chu Tiêu Hàm vừa đúng lúc quay trở lại. Tiền Hạo đứng lên nhường chỗ cho Từ Nhu. Từ Nhu nhìn thấy Thẩm Thần đã sắp xếp xong, trong lòng hơi mất mát, cô vốn muốn giúp hắn dọn dẹp một chút. "Lộ Lộ, tớ nhớ cậu muốn chết!" Chu Tiêu Hàm vừa ngồi xuống liền như không xương mà ôm lấy Đông Lộ, thân thể không ngừng cọ qua cọ lại, ngửi thấy mùi sữa dừa ở trên người cô, cô nàng liền thoải mái hít hít vài cái "Cậu thơm ghê." Đông Lộ bất đắc dĩ "Ngồi xuống." Thẩm Thần nhìn thấy thế, bỗng nhiên có chút khó chịu, chọc chọc lưng Đông Lộ cắt ngang hai người "Bạn học nhỏ, mượn gọt bút chì với?"1Đông Lộ lục tìm trong cặp một hồi, quay đầu nói "Xin lỗi, tôi mang mỗi bút chì." Chờ cô xoay người về, Thẩm Thần lại chọc chọc "Vậy cho tôi mượn bút chì?" Cái này thì cô có mang dư. Đông Lộ lấy ra một cái bút chì đưa cho hắn. Thẩm Thần cười cười nhận lấy, lại hỏi "Có tẩy không?" Đông Lộ đưa tẩy cho hắn. Thẩm Thần lại không buông tha cho cô, lại chọc chọc. Đông Lộ nhịn không được quay đầu lại, lông mày thanh tú hơi nhướng lên "Cậu phiền thế nhỉ, có thể nói một lần..." Thanh âm cô dừng lại. Trước mắt lại gương mặt tươi cười phóng đại của thiếu niên, đôi mắt đào hoa cong lên thành một độ cong rất đẹp mắt. Một que chocolate được đưa tới bên môi cô, hắn cười hỏi "Ăn không?" Đánh người không thể đánh gương mặt tươi cười. Đông Lộ nghẹn một lúc ở ngực "Không ăn, cảm ơn." Thẩm Thần hết sức vui vẻ. Từ Nhu thấy thế liền đưa bút của mình cho hắn, ôn nhu nói "Không ngại thì cứ dùng của tớ đi, tớ mang nhiều lắm." Thẩm Thần lắc đầu, thong thả ung dung lấy từ trong cặp ra một cái bút màu đen, quơ quơ, "Không cần đâu, tôi có rồi." Edit by Shmily-Đông Lộ chủ động tới học viện y tìm Thẩm Thần, vốn là muốn cho hắn một kinh hỉ, không nghĩ tới bản thân lại đụng tới một cái kinh hỉ lớn như vậy. Cô bất động thanh sắc liếc nhìn Mang Tình đang ngây người ra, người nào đó không hổ là yêu nghiệp, trời sinh đã mang thuộc tính của hồ ly tinh, đi chỗ nào cũng có thể dẫn ra hoa đào. Cô hơi hơi nheo mắt lại, nắm tay đột nhiên có chút ngứa. Tống Triết Khải phản ứng lại, mặt bởi vì kích động mà đỏ lên, lắp bắp nói với Đông Lộ "Thì ra bạn gái của hắn chính là cậu, thật đúng là trăm nghe không bằng một thấy, tôi nói tên tiểu tử Thẩm Thần kia sao mỗi ngày đều nhớ mãi tới cậu không quên, cậu xinh đẹp thật đó, chào cậu, tôi là bạn cùng phòng của Thẩm Thần, tên là Tống Triết Khải." Tính tình của cậu ta rất thẳng thắn, nghĩ gì nói đó, hoàn toàn phát ra từ trong nội tâm. Là con gái thì đều thích khen như vậy, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có chút thẹn thùng, mà Đông Lộ lại thản nhiên tiếp nhận, không có chút ngượng ngùng nào, rụt rè gật gật đầu "Chào cậu, tôi là Đông Lộ." "Ê chờ chút!" Mang Tình đẩy Tống Triết Khải, bực bội nói "Cậu bị ngốc à, cô ta nói phải là phải sao, vạn nhất là giả thì sao? Cậu cũng không phải không biết có bao nhiêu nữ sinh vì muốn gặp mặt Thẩm Thần mà cái gì cũng dám nói!" "A?" Tống Triết Khải có chút ngốc, gãi gãi đầu, "Nhưng tôi cảm thấy cô ấy không giống người sẽ nói dối." "Kẻ lừa đảo còn nói cho cậu biết mình là kẻ lừa đảo sao?" Mang Tình trừng mắt nhìn cậu ta, sau đó mặt đầy vẻ hoài nghi nhìn Đông Lộ "Cậu có gì để chứng minh thân phận không? Nếu cậu là bạn gái của cậu ấy, chắc chắn là phải có ảnh chụp chung gì đó đi?" Đông Lộ rũ mi, ánh mắt lãnh đạm đảo qua gương mặt diễm lệ của cô ta, nghĩ thầm, nhìn cũng không tệ lắm, đáng tiếc là một đứa não tàn. Vì cái gì mà Thẩm Thần cứ thích trêu chọc ra một ít đứa ngốc như vậy? "Tin hay không tùy cậu." Đông Lộ không có tâm trạng dây dưa với bọn họ, xoay người muốn đi, đồng thời cũng lấy điện thoại ra muốn gọi cho Thẩm Thần, hy vọng hắn còn chưa đi xa. "Ê! Sao lại đi rồi? Chẳng lẽ là có tật giật mình?" Mang Tình túm chặt lấy Đông Lộ, hùng hổ dọa người. Đông Lộ không nghĩ tới cô ta lại không biết tốt xấu như vậy, biểu tình lạnh lùng hất tay cô ta ra, "Cậu có bệnh à?" Hỏa khí của Mang Tình cũng bùng lên "Tôi chưa mắng cậu là kẻ lừa đảo thì thôi đi, cậu còn có mặt mũi mắng tôi? Tống Triết Khải, bây giờ gọi điện cho Thẩm Thần để xác nhận đi, tôi muốn để cậu ta không xuống đài được!" "Cái này..." Tống Triết Khải khó xử nhìn hai cô gái, "Không tốt lắm đâu?" "Có cái gì mà không tốt, nếu cậu ta thật sự là bạn gái của Thẩm Thần thì vừa lúc bảo cậu ấy tới đây tiếp giá đi." Mang Tình cong môi, trong lời nói có không ít ý tứ châm chọc. "Cậu nói cũng có lý." Đông Lộ không những không giận mà còn cười, ánh mắt lạnh băng, cô vẫn duy trì phong độ như cũ, lễ phép mở miệng với Tống Triết Khải "Phiền cậu gọi điện cho hắn đi, lát nữa tôi gửi cước phí điện thoại qua cho cậu." "Ách, mấy đồng tiền mà thôi, tôi vẫn trả được." Tống Triết Khải yên lặng nuốt nước miếng, bị kẹp ở bên trong run rẩy sợ hãi, thật kinh khủng, con gái tức giận quá là đáng sợ đi. Xem ra số đào hoa quá cũng không tốt, không cẩn thận sẽ thành Tu La tràng. Nếu không ai phản đối, Tống Triết Khải đành phải căng da đầu gọi điện thoại cho Thẩm Thần, nhưng mà chỉ vang lên hai tiếng rồi cúp. Là thật sự cúp! Cái loại mà không chút do dự ấy. Tống Triết Khải nghe thanh âm đô đô trong điện thoại mà không thể tin tưởng được, âm thầm nghiên răng nghiến lợi, tên hỗn đản thấy sắc quên bạn! Dưới cái nhìn chăm chú của hai cô gái, cậu ta ngượng ngùng nói "Hình như tín hiệu bên chỗ hắn không tốt lắm, để tôi gọi lại lần nữa." Cậu ta lại ấn số một lần nữa, lần này rất nhanh đã thông. Ngữ khí Thẩm Thần cực kỳ không kiên nhân "Có rắm mau thả." Tống Triết Khải cố ý úp úp mở mở "Cậu đoán xem." Đô ~ Thẩm Thần lại cúp. "..." Tống Triết Khải đành phải gửi tin nhắn qua, [Bạn gái cậu tới tìm kìa.] Thẩm Thần đã tới trạm tàu điện ngầm, nhìn thấy tin nhắn thì bước chân liền đột nhiên dừng lại, có chút không tin, lập tức gọi qua "Cậu không phải đang gạt tôi đấy chứ?" Tống Triết Khải trợn trắng mắt, "Tôi là loại người đó sao, nhanh tới đây đi, Mang Tình cũng ở chỗ này, đang giằng co với bạn gái cậu đấy." Thẩm Thần vẫn không tin, "Cô ấy trông như thế nào?" Tống Triết Khải đánh giá Đông Lộ, cô gái nhỏ mi thanh mục tú, dung nhan mỹ lên, không biết dùng từ gì để diễn tả sự xinh đẹp ấy. "Xinh lắm." Thẩm Thần "Tôi hỏi cậu trông như thế nào cơ mà, môn Ngữ Văn hồi tiểu học là giáo viên Tiếng Anh dạy cậu sao?" "Ê, cậu quá đáng rồi nha, con gái xinh đẹp nào mà chả như nhau, trắng trắng gầy gầy, thủy thủy nộn nộn, cậu còn muốn tôi hình dung như thế nào..." Tống Khải Triết còn chưa dứt lời, Đông Lộ đã đoạt điện thoại của cậu ta, nhàn nhạt nói với người bên kia "Em ở cổng trường chờ anh, nội trong mười phút anh mau tới đây tiếp giá." Cô còn cố ý bắt chước lại lời Mang Tình nói, ngữ khí rất không khách khí. Sắc mặt Mang Tình cứng đờ. Đầu bên kia điện thoại im lặng ba giây, tiếng hít thở của Thẩm Thần bỗng nhiên tăng lên, hắn không chút nghĩ ngợi đã chạy trở về, "Em đừng đi đâu, anh lập tức tới đó, sẽ nhanh thôi!" Thanh âm chàng trai rất lớn, nhưng cũng ổn trọng, mang theo hưng phấn vội vàng. Không chỉ Đông Lộ nghe được mà tất cả những người ở đây đều nghe được. Sắc mặt Mang Tình biến hóa liên tục, biểu tình lộ rõ vẻ nam kham cùng không cam lòng, cô ta cúi đầu cắn môi nói "Tôi có việc đi trước." Cô ta không còn mặt mũi ở lại nữa, bước chân như đang chạy trốn. Cuối cùng cũng kết thúc, Tống Triết Khải nhẹ nhàng thở ra, "Vậy tôi cũng đi đâu, tạm biệt chị dâu." "Ừ." Đông Lộ gật đầu, "Hôm nay cảm ơn cậu." "Đừng khách khí." Tống Triết Khải nhếch miệng cười, đi vào trong trường ăn cơm.*** Đông Lộ đứng đợi không được bao lâu thì Thẩm Thần đã chạy tới. Thiếu niên một thân mồ hôi nóng, môi mỏng thở gấp gáp, mồ hôi theo trán chảy xuống chui vào bên trong cổ áo, xem ra là thật sự chạy thẳng tới đây. Hắn gắt gao nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen nhánh sáng lên, tâm cũng nhảy như điên, "Sao em lại ở đây, không phải đã bảo anh tới tìm em sao?" Vốn dĩ Đông Lộ bị Mang Tình chọc cho tức giận, nhưng nhìn bộ dạng này của hắn, tức giận gì cũng không sinh ra nổi nữa, nhíu mày lấy khăn giấy lau mồ hôi cho hắn, "Chạy gấp như vậy làm gì?" Thẩm Thần cười, ngoan ngoãn cúi đầu hưởng thụ sự phục vụ của cô, "Không phải em nói cho anh mười phút để tới đây sao?" Đông Lộ liếc hắn, cái đó chỉ là lời cô nói khi tức giận thôi. "Em có đói không? Chúng ta đi ăn cơm đi, gần đây có phố ăn vặt, anh mang em đi dạo nhé." Thẩm Thần nắm lấy tay cô, lòng bàn tay vuốt ve bàn tay mềm mại của cô, xúc cảm mềm mịn làm hắn không nỡ buông. Hắn không ngừng nắn bóp tay cô, cười vui vẻ y như đứa trẻ, tuy rằng mỗi ngày hai người đều gọi video, nhưng quả nhiên là tiếp xúc mặt đối mặt như này mới càng chân thật hơn, nỗi nhớ ngày càng lên men, làm thế nào cũng không ức chế được. "Được." Trong lòng Đông Lộ vẫn canh cánh chuyện của Mang Tình, muốn hưng sư vấn tội, nhưng thấy hắn cao hứng như vậy cũng không muốn làm hắn mất hứng, hơn nữa hôm nay cô còn mục đích khác, vì thế lời nói tới bên miệng liền biến thành "Sao anh lại mặc ít như vậy?" Thiếu niên mặc áo thun ngắn tay màu trắng với quần dài thể thao, dáng người cao gầy đĩnh bạt, cơ bắp cánh tay rõ ràng, trắng đến lóa mắt. Nhìn quá lạnh. Tuy Đông Lộ vì muốn đi chơi với hắn nên mới mặc váy, nhưng bên trong cô cũng có mặc áo với quần leggings. "Anh cảm thấy thời tiết vẫn còn rất nóng mà." Thẩm Thần cúi đầu nhìn quần áo của mình, không cảm thấy có gì không đúng, "Chẳng lẽ em lạnh sao?" "Bây giờ đã là mùa thu, nhiệt độ có thể giảm bất cứ lúc nào, anh phải chú ý nhiều một chút." Đông Lộ nghiêm túc nói, từ trong túi lấy ra một cái khăn quàng cổ bằng nhung màu lam vẻ ô vuông, "Cái này cho anh." Thẩm Thần ngẩn người, "Bây giờ đã mang khăn quàng cổ?" Còn dày như vậy? Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời nóng rát trên cao, có chút hoài nghi nhân sinh. "Anh có thể để sau này rồi mang." Đông Lộ nhìn hắn, "Hay là anh không thích?" "Đương nhiên thích, bây giờ mang luôn đi." Thẩm Thần không có lập tức nhận lấy khăn quàng cổ, đuôi mắt đào hoa khẽ nhếch, nhìn cô cười, "Anh muốn em mang giúp anh." Đông Lộ liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh căm chăm, giống như đang nói Anh đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Thẩm Thần không hề sợ hãi, cười đến cà lơ phất phơ. Đông Lộ bất đắc dĩ lắc đầu, cái gì cũng không nói, nhẹ nhàng tới gần, kiên nhẫn quấn một vòng lại một vòng quanh cái cổ trắng nõn của hắn, cuối cùng còn thắt một cái nút xinh đẹp. Khoảng cách giữa hai người rất gần, Thẩm Thần rũ mắt là có thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô gái, làn da trắng mà mịn màng, nộn đến mức phảng phất như có thể véo ra nước, lông mi vừa dài vừa cong, tạo thành một tầng bóng ma phủ bên dưới. An tĩnh, nhu thuận, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn. Trong lòng Thẩm Thần phát ngứa, ngay lúc cô đã quàng xong định rời khỏi, hắn nhịn không được thò tới gần hôn lên khóe miệng cô, bàn tay vòng qua đè lại cái gáy không cho cô cử động. Lông mi Đông Lộ khẽ run, không có phản kháng, rất nghe lời mà nhắm mắt lại. Thẩm Thần hôn lâu một lúc mới thỏa mãn buông cô ra. "Thật ngoan." Hắn mỉm cười khích lệ, hơi thở có chút gấp, chóp mũi thân mật cọ cọ cô làm khóe mắt cô đỏ lên, thanh âm vừa thấp vừa trầm, từ tính ái muội. Vốn tưởng là Đông Lộ sẽ xù lông, nhưng cô chỉ dựa vào trong ngực hắn khẽ ừ một tiếng, cụp mi, thanh âm mềm vô cùng, bộ dáng như chim nhỏ nép vào người. Thẩm Thần ngược lại có chút không quen, duỗi tay sờ sờ trán cô, "Hôm nay em uống lộn thuốc sao?" Đông Lộ nhỏ giọng "Không có." Thẩm Thần rùng mình. Sự thật chứng minh đó không phải là ảo giác của hắn, thái độ của Đông Lộ rất khác thường, biểu hiện đặc biệt dịu ngoan, đặc biệt nhân nhượng hắn. Đến tiệm cơm, gỏi cô muốn ăn cái gì. Thanh âm cô gái ôn nhu như nước "Anh quyết định." "Thật à?" Thẩm Thần nhướng mày, "Vậy anh chọn rau cần xào mướp đắng nhé." Đây là hai thứ Đông Lộ ghét ăn nhất. Mặt cô gái không hề đổi sắc, "Đều được." "..." Cơm nước xong, bọn họ liền đi xem phim, Thẩm Thần hỏi cô muốn xem cái gì. Đông Lộ "Anh chọn đi." Thẩm Thần "Vậy anh chọn phim kinh dị?" "Đều được." "..." Cuối cùng Thẩm Thần lại chọn một bộ phim văn nghệ, nguyên nhân là trừ bọn họ ra cũng không có ai xem, giống như kiểu bao cả phòng, muốn làm gì cũng được. Thẩm Thần căn bản là không có tâm trạng xem phim, phim còn chưa bắt đầu đã ôm lấy cô gái hôn môi. Mà Đông Lộ cũng rất phối hợp với hắn. Mặc hắn muốn làm gì thì làm. Sau khi kết thúc một nụ hôn dài, Thẩm Thần rốt cuộc nhịn không được hỏi "Rốt cuộc hôm nay em làm sao thế?" Giống như là đã thay đổi thành một người khác vậy. Sẽ không phải tâm thần phân liệt đó chứ? Đông Lộ lau đi vệt nước bên khóe môi, trầm mặc, quay đầu nhìn phim, "Tuần sau sẽ phải học quân sự." Thẩm Thần "Ừ?" Đông Lộ chậm rãi nói "Nghe nói nếu có giấy chẩn bệnh của bác sĩ thì có thể thoát khỏi kỳ quân sự." "Nhưng đó là phải trên tiền đề thân thể em thật sự có bệnh." Thẩm Thần nói tiếp, "Sau đó thì sao, có quan hệ gì với chúng ta?" Đông Lộ cảm thấy hắn thực chậm hiểu, một hai phải để cô nói rõ ra mới có thể hiểu, "Em nghe nói giấy chẩn bệnh là do bên học viện của anh kê." Thẩm Thần rốt cuộc cũng hiểu, không biết nên khóc hay nên cười, "Em nghe ở đâu thế? Muốn chẩn cũng phải là bác sĩ có chuyên môn chẩn chứ, thì ra lòng vòng quanh co như vậy một hồi, mục đích của em chính là muốn anh cho em một tờ khai giả sao." Đông Lộ sửng sốt, "Không phải các anh kê?" Thẩm Thần "Không phải." "Anh không kê được sao?" "Học viện của anh cũng không phải là bệnh viện, nào có cái quyền lợi này." Đông Lộ liền mất hứng, trên mặt viết đầy vẻ Có người bạn trai như anh có ích lợi gì. Mặt cô không biểu cảm túm lấy cái khăn quàng trên cổ hắn, "Vậy chả khăn quàng cổ cho em."

ngoan đều nghe em