đại tra công và tiểu mỹ nhân

Đúng lúc này, thiếu nữ xoay người, nói với hắn: "Ngươi nhận nhầm người rồi, ta không phải Tiểu Vũ. Tất cả mọi người đều gọi ta là Mỹ công tử!" Đường Tam cầm ly trà sữa ấm áp, há to miệng, phát hiện cổ họng mình đã hoàn toàn nghẹn lại, một chữ đều không Cộng đồng mạng đồng loạt cho rằng cô bé như phiên bản thời thơ ấu của Lưu Diệc Phi. Nhiều người thích thú bình luận: "Quả là tiểu mỹ nhân, giống thần tiên tỷ tỷ Lưu Diệc Phi quá", "Cô nhóc đúng là kế thừa vẻ đẹp của cả bố và mẹ, sau này nhất định Đại lão thời cấp ba là một phú nhị đại hung hăng càn quấy, lừa một tiểu mỹ nhân nghèo khổ hẹn hò. Sau đó, đại lão chơi đủ rồi, liền phách lối dùng tiền nhét vào lưng quần tiểu mỹ nhân, lạnh nhạt bảo tiểu mỹ nhân cút đi. Không ngờ tiểu mỹ nhân tính khí bướng bỉnh, lại khóc lóc ầm lên với hắn. Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Reads 74,356Votes 3,733Parts 7Time 2h 10mOngoing, First published Jun 09, 2019Table of contentsSun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Sun, Jun 9, 2019Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu "râm rê" đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Bản edit này là phi thương mại và thuộc về blog Mèo Xù, vui lòng không reup sang nơi khác. KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG REPOST Giới thiệu ver mỹ miều do editor chém gió Em là một chàng thôn dân nhỏ xinh có đam mê đặc biệt với ẩm thực; Chàng là một đại thiếu gia đẹp trai giàu có giỏi giang trong thành; Lỡ một đêm say, em bước lên xe hoa theo chàng về dinh làm vợ người; Những tưởng đôi ta từ đây hạnh phúc, nào ngờ lòng chàng có một bạch nguyệt quang thanh lãnh cao cao tại thượng; Liệu rằng tình yêu giữa Lọ Lem thôn quê với chàng thiếu gia giàu sang có thể xảy ra được không, khi giữa chúng ta cách biệt nhau quá nhiều, và trong lòng chàng vẫn hoài nhung nhớ người thương? Giới thiệu ver cục súc Cũng do editor chém gió Thụ là một đứa ham ăn; Công là một thằng dâm dê biệt nữu; Còn bạch nguyệt quang trong lòng công? Haizz, một lời khó nói hết. Vậy câu chuyện về một đứa ham ăn gặp một đứa biệt nữu sẽ xảy ra như thế nào? Liệu có một cái kết hạnh phúc cho hai người họ hay không? Note từ Mèo Xù Thể loại công thụ là do editor tự thêm đấy, bản raw viết khá lộn xộn. Hai ver giới thiệu kia cũng là do editor thêm vào luôn chứ tác giả không có viết giới thiệu đâu nha Nhưng yên tâm là vẫn đúng với tinh thần truyện. Không tin ư? Đọc truyện đi rồi biết Truyện này thực sự là một câu chuyện trá hình của một cuốn sách nấu ăn, editor xin chia sẻ thật lòng là10đam Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Chương 1. Tiểu Mỹ Nhân và Đại Tra Công cùng uống say. Hôm sau, sắc mặt Đại Tra Công tái mét “Ngươi dám tống tình tống tiền* ta?” *Nguyên văn là 仙人跳, có nghĩa là trò tống tiền bằng cách giả vờ yêu đương lên giường, như mấy trò vờ làm gái mại dâm rồi lúc lên giường đột nhiên có một người đàn ông xông đến tự nhận mình là chồng cô gái đó, bắt người kia phải đưa tiền mới thả đi. Tiểu Mỹ Nhân sợ đến mức bật khóc hu hu “Không có mà hu hu…” Đại Tra Công rất tức giận, nhưng hắn có tức giận cũng vô dụng. Các trưởng lão trong gia tộc vây Đại Tra Công lại, tận tình khuyên nhủ “Đàn ông Chân gia chúng ta coi trọng nhất là trinh tiết, nếu cháu đã thất thân thì sẽ không có lựa chọn khác đâu.” Đại Tra Công đành bất đắc dĩ cưới Tiểu Mỹ Nhân. Cả thôn Tiểu Mỹ Nhân đều trồng trọt đánh cá, Đại Tra Công ở trong thành rất không vừa lòng. Nhưng mà hết cách rồi, càng là công tử trong gia đình giàu có thì càng coi trọng thanh danh. Đêm tân hôn, Đại Tra Công nói một cách lạnh lùng “Đừng tưởng rằng ngươi có được ta là có thể ngồi chắc chắn ở vị trí phu nhân Chân gia!” Tiểu Mỹ Nhân bị doạ đến mức ngây ngốc, nâng vạt áo đựng đậu phộng và táo đỏ “Vậy… Vậy chàng có muốn ăn không…” Đại Tra Công nói “Ta tuyệt đối sẽ không ăn cái thứ mà chỉ kẻ hạ đẳng mới ăn cùng với ngươi!” Tiểu Mỹ Nhân oan ức vô cùng. Đại Tra Công không chịu nổi dáng vẻ nhu nhược oan ức rưng rưng này của Tiểu Mỹ Nhân, nổi giận đùng đùng đẩy cửa bỏ đi. Ở bên ngoài động phòng, mười bảy mười tám lão đầu cùng trách cứ nhìn Đại Tra Công. Đại Tra Công nói “Lão tử có chuyện quan trọng, lẽ nào các ngài còn muốn thay cháu động phòng à? Vậy thì vào đi thôi, còn chờ gì nữa?” Tiểu Mỹ Nhân đứng ở cửa, không dám tin mà nhìn phu quân của mình, nước mắt long lanh rưng rưng sắp rớt. Nhưng mà Đại Tra Công vẫn đi tìm Bạch Nguyệt Quang của mình, nhẫn tâm để Tiểu Mỹ Nhân một mình trông phòng trong đêm tân hôn. Tiểu Mỹ Nhân khóc đến nấc cụt, tự mình ăn một cân táo đỏ, nửa cân* đậu phộng, no đến mức cái bụng nhỏ cũng phồng lên. *Cân này tính theo cân Trung Quốc, một cân bằng ½ kg Đại Tra Công có một Bạch Nguyệt Quang, là một đoá danh hoa khuynh thế cao cao tại thượng. Từ lúc mười tuổi Đại Tra Công bắt đầu cầu hôn, còn Bạch Nguyệt Quang thì từ khi tám tuổi bắt đầu cự tuyệt. Mỗi lần Đại Tra Công cầu hôn, Bạch Nguyệt Quang đều sẽ nói “Ta không muốn để ái tình thấp kém huỷ diệt tình cảm cao thượng giữa chúng ta.” Tra Công không biết cái gì là ái tình thấp kém, cơ mà Bạch Nguyệt Quang đã nói đó là thấp kém thì nó không cao thượng. Cái đêm tân hôn ấy, Tra Công tới tìm Bạch Nguyệt Quang, Bạch Nguyệt Quang lạnh lùng ném cho hắn một cuốn Đại Bi Chú, để hắn quỳ trên ván giặt quần áo đọc một đêm. Ngày hôm sau Đại Tra Công về nhà, Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn khéo léo ngồi trước bàn ăn “Tướng công, ăn cơm thôi.” Đại Tra Công rất đói, nhưng hắn vẫn nói “Ăn cơm với ngươi không thấy ngon miệng.” Tiểu Mỹ Nhân oan ức cúi thấp đầu, yên lặng bắt đầu tự mình ăn. Đại Tra Công cau mày “Sao ngươi ăn nhiều thế?” Tiểu Mỹ Nhân rất oan ức “Em… Em… Em đói…” Đại Tra Công hừ lạnh “Tục nhân.” Tiểu Mỹ Nhân kháng nghị “Tiên nhân cũng phải ăn cơm mà!” Đại Tra Công nhớ đến Bạch Nguyệt Quang, thong thả nói “Ta thích tiên nhân, chỉ uống thanh phong ngọc lộ.” Tiểu Mỹ Nhân nháy mắt mấy cái “Mẹ em kể, nếu như hoa màu trong nhà không tốt để thu hoạch, cả nhà chúng em cũng phải uống gió Tây Bắc.” Lúc còn bé trong nhà Tiểu Mỹ Nhân rất nghèo, gặp năm có nạn đói, cả nhà già trẻ cũng chỉ có thể uống cháo khoai lang ăn lá cây du* mà sống. *Lá cây du Từ khi gả vào gia đình giàu có, rốt cuộc mỗi ngày Tiểu Mỹ Nhân cũng có thể ăn no, ngồi phịch trên giường mềm mà nấc cụt. Chương 2. Đại Tra Công tan làm về nhà, nhìn món đồ chơi nhỏ trắng trắng mềm mềm nằm một cục trên giường này. Hắn say khướt, nâng người dậy “Quản gia, quản gia, sao trong phòng ta lại có một bé thỏ nhỏ chạy vào vậy?” Tiểu Mỹ Nhân đập đập hai lần “Không phải thỏ, là người! Là người!” Đại Tra Công cau mày, chọc chọc cái bụng phình to của Tiểu Mỹ Nhân, nhỏ giọng lầm bầm “Lại còn là một bé thỏ nhỏ đang mang thai.” Tiểu Mỹ Nhân thẹn thùng che bụng, hôm nay trong phủ làm gà hầm nấm hương*, mùi thơm phưng phức, nước hầm bóng nhẫy, chan với cơm ăn thực sự rất rất ngon. Cậu không để ý liền lén ăn luôn hai bát. *Gà hầm nấm hương Tiểu Mỹ Nhân lôi kéo ống tay áo Đại Tra Công, khẩn trương mà nháy mắt “Phu… Phu quân… Nên ngủ thôi…” Đại Tra Công nhào tới, hung ác ngủ một giấc với Tiểu Mỹ Nhân. Ngày hôm sau Đại Tra Công tinh thần phấn chấn ngồi bên giường, nhìn Tiểu Mỹ Nhân bị chà đạp đến thoi thóp, ăn chưa hết thòm thèm mà sờ cằm. Ái tình thấp kém ăn cũng rất ngon. Cái ngày bất ngờ ấy, Đại Tra Công uống say mèm, làm được một lần rồi ngủ thiếp đi. Nhưng đêm nay, Đại Tra Công như say như tỉnh, tinh lực rất vượng, Tiểu Mỹ Nhân bị bắt nạt đến muốn khóc cũng không khóc nổi, vừa ngủ cái là ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh. Mông cậu đau đau, chỗ đó cũng đau đau, ưỡn mông loạng choạng bước đi như một chú vịt nhỏ. Đại Tra Công nghiêm mặt nói “Ngươi là chính thất phu nhân của Chân Kiệt ta, đi phải ưỡn ngực ngẩng đầu, phải có khí độ.” Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn ngẩng đầu ưỡn ngực, bụng nhỏ phẳng lì và vòng eo thon mảnh hấp dẫn chú ý của Đại Tra Công. Đại Tra Công nhíu mày lại Cái bụng kia sao không còn nữa? Tiểu Mỹ Nhân không rõ tại sao, cúi đầu nhìn bụng mình rồi ngại ngùng xoa xoa, chỗ đó phát ra âm thanh ùng ục khi đói bụng. Đại Tra Công nói “Không phải lúc sáng ngươi mới uống một bát cháo tôm nõn ăn hai cái bánh nướng lớn sao?” Tiểu Mỹ Nhân oan ức “Em… Em không biết… Phu quân… Hu hu hu….” Cậu thật sự oan, cậu cũng có muốn ùng ục vậy đâu… Cơ mà… Cơ mà cậu… Đói bụng quá…. Đại Tra Công nhìn vòng eo thon và cặp mông của Tiểu Mỹ Nhân, nghĩ thầm Vậy cứ cho cậu ta ăn nhiều chút đi, mông càng tròn càng đáng yêu. _____________ Chương mới lên sàn đêy À trong truyện này tui để mỹ nhân xưng hô em – chàng với tra công, ai không thích có thể bỏ đọc từ giờ. p/s Truyện có thịt p/s2 ngày hai chương. Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Tên truyện ĐẠI TRA CÔNG VÀ TIỂU MỸ NHÂN Tác giả Mnbvcxz Edit Mèo Xù Thể loại Cổ trang, biệt nữu “râm rê” đã nghiện còn ngại công x nhuyễn nhu đáng yêu ham ăn thụ, sinh tử Tiếp tục đọc → Điều hướng bài viết

đại tra công và tiểu mỹ nhân