học rộng tài cao

NĂM HỌC 2021-2022 Ngày soạn: 23/11/2021 BÀI 5: NHỮNG NẺO ĐƯỜNG XỨ SỞ Số tiết: 5 tiết * MỤC TIÊU CHUNG . - Nhận biết được hình thức ghi chép, cách kể sự việc, người kể chuyện ngôi thứ nhất của du kí; - Hiểu được Liên tục trong các năm 2018 -2021 có các đề tài nghiên cứu khoa học ứng dụng trong công tác giảng dạy được Hội đồng Khoa học của trường đánh giá cao, được đăng trên các tạp chí uy tín trong nước và nước ngoài. 5 năm qua, nhà trường có 27 lượt tập thể đạt danh Chủ tịch Hội tận tâm với phong trào khuyến học. Với tinh thần "Óc nghĩ, mắt trông, tai nghe, chân đi, miệng nói, tay làm", ông Nguyễn Văn Khánh - Chủ tịch Hội Khuyến học (HKH) huyện Trấn Yên đã đem hết tâm huyết, trí tuệ đưa công tác khuyến học, khuyến tài (KHKT), xây Tra Cứu Khoản Vay Atm Online. Một Philby đa tình chinh phục bao cô gái, một Burgess đồng tính quyến rũ và lịch lãm, họ là thành viên của nhóm điệp viên học rộng tài cao thâm nhập vào các cơ quan tình báo đầu não của Anh, cung cấp thông tin mật cho Liên Xô. Wilfrid Mann, người bị nghi là thành viên thứ 6 của Nhóm điệp viên Cambridge. Ảnh Andrew Lownie, người dành suốt 30 năm để nghiên cứu về nhóm điệp viên Cambridge Cambridge Spy Ring cuối tuần trước công bố thành viên thứ 6 của nhóm là nhà vật lý học từng làm việc cho cơ quan tình báo Anh MI6, Wilfrid Mann, thường được biết đến với biệt danh "người nguyên tử". Trước đây, Lownie khẳng định Wilfrid Mann là điệp viên Ủy ban An ninh Quốc gia Liên Xô KGB bị lật tẩy trong cuốn sách năm 1979 của Andrew Boyle. Mann sinh năm 1908 tại London và qua đời năm 2001 ở Mỹ. Năm 1982, trong cuốn tự truyện Was there a fifth man? Liệu có người thứ 5 không, Mann phủ nhận cáo buộc nói trên của Lownie. Thế nhưng, Lownie đã phát hiện những trang hồ sơ của Patrick Reilly, cựu chủ tịch Ủy ban Tình báo chung của Anh, khẳng định lại ý kiến Mann là thành viên của một trong những nhóm điệp viên nổi tiếng nhất thời Thế chiến II. Nhóm điệp viên Cambridge gồm các thanh niên Anh được tình báo Liên Xô tuyển mộ bắt đầu từ những năm 1930. Với mục tiêu cài cắm người vào bộ máy cấp cao chính quyền Anh, kể cả các cơ quan phản gián như MI5 và MI6, Bộ Ngoại giao và Bộ Chiến tranh Anh, tình báo Liên Xô đã nhắm đến những đối tượng có thể leo cao, luồn sâu mà điển hình là các sinh viên đại học Cambridge và Oxford thuộc những gia đình dòng dõi. Ở Đại học Cambridge, tình báo Liên Xô đã thuyết phục thành công nhóm Anthony Blunt, Kim Philby, Guy Burgess, Donald Maclean, và có thể cả John Cairncross trở thành điệp viên phục vụ cho Liên Xô. Theo Bảo tàng Điệp viên Quốc tế ISM có trụ sở tại Mỹ, tất cả những người này đều tình nguyện làm việc cho phía Liên Xô không vì mục đích tiền bạc. Donald Maclean. Ảnh The Independent Một trong hai thành viên đầu tiên của Cambridge Spy Ring là Donald Maclean, làm việc cho Bộ Ngoại giao Anh ngay sau khi tốt nghiệp Cambridge. Năm 1950, Maclean thậm chí đã lên đến chức Vụ trưởng châu Mỹ của Bộ Ngoại giao Anh. Trong thời gian làm việc tại Đại sứ quán Anh ở Washington là nguồn tin chính cung cấp cho Moscow về trao đổi thông tin giữa Anh và Mỹ. Đến năm 1951, Maclean được bổ nhiệm làm đại diện phía Anh trong Hội đồng Anh - Mỹ - Canada, chia sẻ các thông tin bí mật hạt nhân. Với sự hỗ trợ của thành viên thứ hai là Guy Burgess, Maclean chuyển cho Liên Xô nhiều thông tin tuyệt mật về vũ khí hạt nhân, nhất là về đánh giá kho vũ khí hạt nhân của Mỹ, năng lực sản xuất và nguồn cung cấp nguyên liệu hạt nhân. Guy Burgess. Ảnh BBC Thành viên thứ hai, Guy Burgess từng làm việc cho BBC và cơ quan tình báo Anh MI5. Khi làm việc cho MI5, Burgess đã tuồn cho Liên Xô tài liệu quan trọng về việc phát triển vũ khí hạt nhân của phương Tây. Một tài liệu quan trọng khác mà Burgess đánh cắp và chuyển cho Liên Xô là các ý tưởng thành lập Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại tây dương NATO. Năm 1950, Burgess làm việc tại Đại sứ quán Anh ở Washington Mỹ. Năm 1951, khi Mỹ phát hiện dấu vết tình báo Liên Xô tại cơ quan này, thành viên thứ ba Kim Philby đã cảnh báo Burgess và Maclean. Hai người này sau đó biến mất. Năm 1956, hai người được công khai là đã trốn sang Moscow. Burgess là một người đồng tính, nổi tiếng bảnh bao, quyến rũ, đồng thời cũng khó đoán và nghiện rượu nặng. Có nguồn tin cho rằng Burgess thậm chí còn từng làm đuối lòng Maclean. Kim Philby. Ảnh Spy Museum Kim Philby được coi là người chuyển nhiều thông tin mật cho Liên Xô nhất trong nhóm này. Sau khi tốt nghiệp đại học, Philby có thời gian làm cho báo London Times và từng là phóng viên chiến trường. Khi Thế chiến II nổ ra, Philby trở về Anh, gia nhập cơ quan tình báo Anh và nhanh chóng thăng chức. Năm 1944 - 1946, Philby giữ cương vị trưởng phòng phụ trách phản gián chống Liên Xô trong cơ quan tình báo Anh. Philby tiếp cận với nhiều tài liệu tối mật như kế hoạch quân sự trong Thế chiến II. Năm 1949, Philby được bổ nhiệm làm đại diện đối tác Anh tại Washington trong hợp tác tình báo Anh - Mỹ. Trong ba năm ở vị trí này, Philby được tiếp cận vô số tài liệu của Cục Tình báo trung ương Mỹ CIA và Cục Điều tra Liên bang FBI. Philby cũng trực tiếp tham gia kế hoạch Verona Project của Mỹ nhằm phá mật mã liên lạc của Liên Xô. Philby đã báo cho Moscow những gì Mỹ nắm được về mạng lưới tình báo Liên Xô. Năm 1962, vỏ bọc của Philby bắt đầu bị lộ. Năm 1963, ông chạy trốn sang Liên Xô. Theo ISM, Philby là một người hào hoa, hòa nhã, dễ thích nghi với hoàn cảnh, không cầu kỳ, luôn là ẩn số mà phái nữ muốn khám phá. Ông này trải qua 4 lần kết hôn và có nhiều người tình. Philby thậm chí còn ngoại tình với vợ của Maclean là Melinda. Hai người này sống cùng nhau ba năm trước khi Melinda quay lại với chồng cũ. Athony Blunt. Ảnh Crime Library Anthony Blunt tuy không phải là điệp viên tích cực nhất trong nhóm về mặt tuồn bí mật nhưng lại là người nỗ lực giúp tình báo Liên Xô tiếp cận và tuyển mộ điệp viên ở Cambridge. Blunt cung cấp cho Liên Xô tên của các đối tượng tiềm năng nhất.. Blunt có bằng cấp cao về lịch sử và lịch sử mỹ thuật. Trong Thế chiến II, Blunt cũng làm việc cho tình báo Anh và chuyển cho Liên Xô thông tin về vị trí của quân Anh cũng như báo cáo phản gián của MI5. Blunt còn cung cấp cho Moscow thông tin liên quan đến việc Anh cố gắng giải mã thông tin tình báo Đức. Sau Thế chiến II, Blunt cố xây dựng uy tín học thuật và thậm chí còn được phong tước Hiệp sĩ. Blunt bị tố cáo là điệp viên năm 1964. Năm 1979, dưới thời thủ tướng Margaret Thatcher, thông tin Blunt là điệp viên cho Liên Xô được công khai, Blunt bị tước danh hiệu hiệp sĩ cùng các danh hiệu học thuật khác. Ông này là thành viên duy nhất vẫn ở lại Anh sau khi bị lộ thân phận. Blunt sống thu mình cho đến khi qua đời vì đau tim. Blunt được mô tả là cao, duyên dáng, kiêu ngạo và cũng là người đồng tính. Có nguồn tin cho rằng Burgess và Blunt từng là cặp đồng tính luyến ái say đắm, tuy nhiên Blunt phủ nhận điều này. Ông nói rằng tuy cả hai đều là người đồng tính và từng sống chung nhà nhưng họ chỉ là bạn. John Cairncross. Ảnh John Cairncross năm 1951 thừa nhận là điệp viên và vào năm 1990, ông được tin là thành viên thứ 5 của nhóm Cambridge. Cairncross từng làm việc tại Bletchley Park, trung tâm giải mật mã của Anh, và MI6. Trong thời gian ở Bletchley Park, Cairncross được cho là đã chuyển tài liệu bí mật sang cho Liên Xô qua các kênh bí mật. Với cảnh báo của Cairncross, Liên Xô đã thay đổi tất cả mật mã dùng trong ngoại giao, quân sự và tình báo trước khi Thế chiến II kết thúc. Cairncross cũng được cho là người tiết lộ thông tin về các chương trình vũ khí hạt nhân của Anh và Mỹ. Các nhà phân tích đánh giá Liên Xô đã tiết kiệm được ít nhất ba năm và nhiều triệu USD cho chương trình phát triển vũ khí hạt nhân của mình nhờ thông tin mà nhóm Cambridge chuyển cho. Sau khi thông tin cho rằng ông là thành viên thứ 5 được nhiều người khẳng định, trong đó có cả cựu điệp viên KGB, Cairncross thu mình về miền Nam nước Pháp và sống ở đây cho đến năm 1995, khi ông về Anh kết hôn. Cuối năm đó, ông qua đời vì đột quỵ. Với bê bối do nhóm Cambridge tạo ra, cơ quan tình báo và phản gián hai nước Anh và Mỹ đã đổ lỗi cho nhau về việc thẩm tra và bổ nhiệm đối tác phối hợp chiến dịch tình báo. Cả hai nước cùng tiến hành các đợt rà soát quan chức chính phủ để tránh những điệp viên tương tự. Tình báo Anh - Mỹ gần một thập kỷ sau đó rất hạn chế trao đổi thông tin. Minh Châu Có bao giờ bạn tự hỏi bản thân mình nên tích lũy kiến thức và kỹ năng theo hướng chuyên sâu hay mở rộng? Chiến lược tiếp cận nào là phù hợp để mình có thể đạt được mục tiêu mong muốn? Có khi nào bạn cảm thấy bản thân đang bị tách ra khỏi “hội nghị bàn tròn” nếu chủ đề thảo luận không thuộc lĩnh vực chuyên môn của bạn không?Bản thân mình đã tự vấn bản thân những vấn đề trên rất nhiều lần. Vậy thì lời giải đáp cho những thắc mắc trên của bản thân mình là gì? Hãy cùng tìm hiểu với mình tiếp theo sau nhé! Trước khi lựa chọn chiến lược tiếp cận phù hợp, mình cần làm rõ mục tiêu của bản thân là gì? Mục tiêu ở đây có thể là chuyên ngành học hoặc nghề nghiệp mình muốn theo đuổi sau khi tốt nghiệp, hoặc chức vụ mình muốn đạt được là gì sau 3 hay 5 năm? Và một điều quan trọng nữa mình nhận thấy là mục tiêu của bản thân mình sẽ thay đổi qua những giai đoạn khác nhau trong cuộc sống. Cụ thể, ở giai đoạn vừa tốt nghiệp cấp 3, mục tiêu của mình là xác định ngành học tài chính hay quản trị kinh doanh? Đến lúc ra trường thì sẽ chọn nghề nghiệp nào tư vấn tài chính, môi giới chứng khoán, kiểm toán, hay tư vấn thuế, rồi mục tiêu của mình là làm cho công ty cung cấp dịch vụ professional firm hay công ty inhouse, hay cơ quan nhà nước. Sau khi làm việc 4-5 năm, mình muốn làm vị trí trưởng phòng và tiếp tục thăng tiến xa hơn sau đó. Mình tin rằng nhiều bạn cũng trải qua những thắc mắc tương tự trong cuộc sống dẫu rằng sự lựa chọn của các bạn có thể rất khác nhau. Tại những thời điểm đó, mình chưa nhận thức được mọi thứ một cách rõ ràng, chỉ lờ mờ cảm nhận có một sự biến chuyển trong nhận thức mọi người về chuyên môn hóa. Theo quan sát của cá nhân mình, thời điểm cách đây hơn 10 năm là thời kỳ nở rộ của "chuyên môn hóa". Lúc đó, việc cái gì cũng biết một ít, nhưng không chuyên cái gì hết bắt đầu bị "knock out" bởi xu hướng chuyên môn hóa do những hiệu quả về mặt thời gian công sức mà chuyên môn hóa mang lại. Ở nội dung của bài viết này, mình gắn sự "chuyên môn hóa" với "học sâu" để đi vào phân tích góc nhìn bản thân mình. Cụ thể tại thời điểm đó, đa phần trường đại học hướng đến cho sinh viên chọn chuyên ngành ngay từ lúc đăng ký, chỉ có trường đại học Kinh tế "UEH" cho phép sinh viên tham gia chọn ngành học sau 1,5 năm giai đoạn đại cương. Về điểm này mình đánh giá cao UEH đã cho phép sinh viên cọ xát và có thời gian tiếp cận trước khi chọn lựa ngành học mong muốn chính xác và đây cũng là một trong những nguyên nhân mình chọn UEH để theo học. Theo quan điểm cá nhân của mình, học chuyên sâu một lĩnh vực không có gì là sai, và việc coi trọng chuyên môn hóa là một bước đi hợp với thời điểm hoàn cảnh xã hội kinh tế tại thời điểm đó. Hơn nữa ai cũng cần hiểu biết sâu một lĩnh vực ở mức độ này hay mức độ khác, vào lúc này hoặc lúc khác. Ví dụ, mình học chuyên ngành tài chính thì chắc chắn mình sẽ cần học rất sâu những kiến thức và bộ kỹ năng về lĩnh vực tài chính từ rất sớm khi vẫn còn ngồi giảng đường đại học cho đến những năm ngấp nghé vị trí quản lý nhóm mình tạm chia đây là giai đoạn từ tầm tuổi 20 đến 30 tuổi, nhưng một bạn sinh viên học quản trị kinh doanh hoặc bạn làm ngành sales thì lượng chuyên môn sâu về quản trị sẽ được tích lũy ở giai đoạn tầm tuổi từ 30 trở lên. Trước đó, kỹ năng và kiến thức các bạn học quản trị sẽ trải rộng hơn rất nhiều so với các bạn học chuyên ngành tài chính như mình. Tuy nhiên điều này không có nghĩa là chỉ học sâu ở một giai đoạn cố định mà chuyển qua hoàn toàn học dàn trải. Yếu tố quan trọng là mức độ sâu ở từng thời điểm. Cá nhân mình giai đoạn hiện tại đang ở vị trí quản lý và tiếp tục đào sâu vào chuyên môn nhiều hơn nữa. Tuy nhiên cách mình tiếp cận chuyên môn ở giai đoạn này không giống với thời sinh viên nữa. Mình học sâu thông qua tìm hiểu mối liên kết với những khía cạnh khác, và không chỉ đơn thuần chuyển sang học rộng dàn trải mà mình phát triển chiến lược là HIỂU SÂU- BIẾT RỘNG. Khi đã có tiền đề suy nghĩ về chiến lược này, mình bắt đầu search sách và thông tin trên mạng và đã mình đã tìm được cuốn sách rất hay "Hiểu sâu - Biết rộng Kiểu gì cũng thắng" của David Epstein. Mình rất thích cuốn sách này và tìm thấy rất nhiều lời giải đáp cho các thắc mắc của bản thân và rất relevant với chủ đề Học rộng hay học sâu mà mình quan tâm. Cuốn sách đưa ra 2 hình mẫu thành công để phân tích là Tiger Woods - một vận động viên golf thành công nhất mọi thời đại và Roger Federer - vận động viên quần vợt người Thụy Sĩ được gọi với biệt danh là Tàu tốc hành. Cả hai đều là những người thành công xuất chúng nhưng câu chuyện đi đến thành công của họ hoàn toàn rất khác xa nhau. Nếu như Tiger Wood là người được chọn cho golf từ tuổi lên ba và bắt đầu luyện tập có chủ đích theo sự huấn luyện bài bản chuyên nghiệp còn Roger Federer lại trải qua giai đoạn thử nghiệm nhiều môn thể thao khác nhau, sau khi khám phá được năng lực và thiên hướng của mình, mới huy động tối đa sức lực để tập luyện chuyên sâu một lĩnh vực. Câu chuyện Tiger Wood đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người và từ đó nhiều khóa huấn luyện về luyện tập chuyên sâu có chủ đích được áp dụng một cách rộng rãi. Thậm chí có nhiều bậc cha mẹ, nhà khoa học đã áp dụng để đào tạo con cái mình thành thiên tài ngay từ lúc nhỏ. Nếu các bạn đã đọc "Em phải đến Hardvard học kinh tế" của Lưu Vệ Hoa và Trương Hán Vũ, bạn sẽ thấy mẹ và cha dượng của cô bé Lưu Diệc Đình - "cô gái Harvard" - thần tượng học tập của giới trẻ Trung Quốc cũng áp dụng luyện tập chuyên sâu có chủ đích để đạt được mục tiêu vào học trường Harvard. Tuy nhiên, trên thế giới này có bao người có mấy người có đủ điều kiện về yếu tố môi trường gia đình, xã hội để tiếp cận chiến lược có chủ đích giống như cách của Tiger Wood hay Lưu Diệc Đình. Tác giả cuốn sách Hiểu Sâu Biết Rộng Kiểu Gì Cũng Thắng của David Epstein đưa ra 1 góc nhìn mà mình rất tâm đắc - phần lớn chúng ta sẽ gần với câu chuyện của Roger Federer hơn là Tiger Wood. Và chúng ta có thể học từ câu chuyện của Roger Federer để có một cách chiến lược phù hợp với bản thân hơn. Câu chuyện của họ không chỉ áp dụng ở lĩnh vực thể thao mà còn có thể phù hợp với những lĩnh vực khác. Cách tiếp cận của mình là vận dụng của việc Hiểu Sâu vấn đề chuyên môn nhưng không từ bỏ cơ hội mở rộng tư duy sang Biết Rộng. Nếu bạn nào đã theo dõi The Sharing Town, chắc hẳn các bạn đã biết mình đang làm Tax Manager ở một công ty đa quốc gia với kinh nghiệm làm việc chuyên môn hơn 10 năm. Độ sâu về chuyên môn mình đã có nền tảng nhất định, tuy nhiên với mục tiêu là phát triển sự nghiệp ở international corporate environment và tinh thần entrepreneurship, mình hiểu được tầm quan trọng của Biết Rộng để không chỉ truyền đạt, kết nối, chia sẻ kiến thức chuyên môn một cách dễ hiểu cho những người không chuyên mà còn tập trung vào đúng vấn đề của người nghe cần biết. Khi làm Tax Manager của một công ty inhouse, mình không phải lúc nào cũng giao tiếp với những chuyên gia cùng ngành, người có thể dễ dàng nắm bắt nội dung thuế liên quan, mà mình sẽ tư vấn thuế cho những người không biết gì về thuế. Cách tiếp cận của non-expert cho một vấn đề sẽ rất khác với một expert như mình. Nếu không biết rộng về những kiến thức cross-industry hay cross-field mình sẽ khó lòng hoàn thành nhiệm vụ tốt. Hơn nữa khi mình bắt đầu học nghiên cứu những lĩnh vực mới, mình nhớ được cách 1 người không chuyên tiếp cận một vấn đề mới như thế nào để cảm thông hơn khi cả 2 bên có cách nhìn quá khác biệt cho 1 vấn đề, và mình học cách giải thích, tiếp cận đơn giản, hiệu quả nhất có thể. Đó là lý do mình luôn học, học hoài, học mãi để có tư duy rộng, bổ trợ thêm nhiều góc nhìn mới bên cạnh góc nhìn chuyên môn của bản thân. Và cá nhân mình cách tiếp cận này mang lại nhiều giá trị cho công việc và đời sống cá nhân của mình. Ở trên là một quan điểm cá nhân của mình về học rộng hay học sâu và cách tiếp cận Hiểu Sâu - Biết Rộng. Hy vọng sẽ có thêm 1 góc nhìn để các bạn tham khảo và lựa chọn cách tiếp cận phù hợp với bối cảnh riêng của bản thân. Nếu có ý kiến chia sẻ thêm đừng ngại comment nhé. Mình còn quan tâm về chủ đề Giáo dục khai phóng, hy vọng sẽ sớm phát hành bài viết để chia sẻ thêm với các bạn! Cảm ơn các bạn rất nhiều và hẹn gặp lại trong các chủ đề tiếp theo nhé! Toggle Sidebar Người Do Thái quả thực rất biết kiếm tiền, họ không “há miệng chờ sung” đợi cơ hội đến với mình, thay vào đó là chủ động tạo nên đường tắt. Nhiều người cho rằng, con đường trở nên giàu có hoàn toàn không có đường tắt, ta phải cố gắng làm việc, nâng cao năng lực và đợi thời cơ đến. Thế nhưng, có những người phải đợi tới 10 năm, 20 năm nhưng mà không thấy 1 cơ hội nào xuất hiện cả. Người Do Thái lại không hề nghĩ vậy, họ cho rằng chỉ có kẻ ngốc mới không đi đường tắt, còn con người nhất định phải tìm đường tắt mà đi. Có lẽ vì thế mà họ rất biết kiếm tiền, tuy chỉ chiếm khoảng 0,5% dân số thế giới nhưng lại giữ tới 35% tài sản toàn cầu. Vậy đâu là đường tắt để kiếm tiền? Muốn tạo ra được đường tắt, ta phải thay đổi được tư duy, quan niệm về tiền bạc và xây dựng các mối quan hệ tốt. Người Do Thái tâm niệm học rộng, tài cao cũng không bằng hiểu chuyện sớm. đó là lý do họ dạy con cái cách kiếm tiền và dùng tiên từ khi còn nhỏ. Dưới đây là 3 đường tắt của người Do Thái khi làm giàu. Tiền bạc Quan điểm về tiền bạc giữa người Do Thái và người bình thường không giống nhau. Với người Do Thái thì họ không quá chăm chỉ làm việc hay cố gắng nhiều, bởi họ biết tiền lương tăng lên thì cũng chỉ có giới hạn. Vì thế họ thường kiếm tiền nhanh nhất thay vì kéo dài thời gian. Giả sử tiền lương 1 tháng của ta là 5 triệu, sau 1 năm có thể sẽ được tăng lên thành 6 triệu. Thế nhưng, liệu mức tăng lương có đuổi kịp giá nhà đất không? Câu trả lời là không, đó là một thực tế phũ phàng. Vì thế người Do Thái sẽ không sống chết lao đầu vào tiền lương, họ sẽ kiếm tiền qua những con đường khác. Với người Do Thái thì đầu tiên họ sẽ thay đổi quan niệm tiền bạc của mình, nuôi dưỡng thói quen ghi chép chi tiêu, quản lý tiền bạc. Có như vậy thì dần dần bạn sẽ nhận ra khoản nào là nhất định phải tiêu, khoản nào không nhất định phải tiêu. Bên cạnh đó thì cũng cần nâng cao các kỹ năng sống, kỹ năng mềm và đầu tư tài chính. Tư duy Người Do Thái có câu chuyện như sau Người đàn ông nọ cùng anh bạn Do Thái đi tới trung tâm thương mại để mua sắm. Tới cửa hàng túi da nọ, người đàn ông dừng lại ngắm nghía, sau đó quyết định mua một chiếc túi hàng hiệu gần 30 triệu. Lát sau, người đàn ông mới hỏi bạn mình “Tôi đeo cái túi này đẹp không?” Người Do Thái hỏi ngược lại “Nhãn hiệu này trả tiền bạn quảng cáo à? Bạn thực sự có cần nó không?” Người đàn ông cảm thấy kỳ quái, liền hỏi “Tôi đã mua vì thấy nó đẹp. Sao nhãn hiệu này lại phải trả tiền quảng cáo cho tôi?” Người Do Thái đáp rằng “Nếu đã như vậy thì tôi cho rằng bạn không nên đeo cái túi này đi khắp nơi, như vậy thì khác nào quảng cáo cho nhãn hiệu này”. Theo tâm niệm của người Do Thái, bản thân họ sẽ không tiêu tiền vào những thứ đồ không thật sự cần thiết. Tuy nhiên, họ lại hiểu suy nghĩ đó của đám đông, nên mánh bán hàng của họ thường tập trung vào điều đó. Khi ta đang suy nghĩ làm sao để bán được 10 đơn hàng thu 100 đô, họ đã nghĩ cách để bán được 1 đơn hàng trị giá USD rồi. Mối quan hệ Có vài người học lực không cao, năng lực thì cũng chẳng hề xuất chúng, càng không có hậu thuẫn của gia đình. Nhưng họ vẫn làm mưa làm gió ở xã hội này. Vậy đâu là bí quyết để họ làm được điều đó? Tất cả là nhờ kỹ năng xây dựng các mối quan hệ xã hội. Việc sống đơn độc một mình trong xã hội hiện đại là rất khó. Rất nhiều chuyện có người giúp sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhiều người có những cách hiểu sai lầm về việc gây dựng các mối quan hệ. Họ cho rằng làm như vậy là đang đi nịnh bợ người khác. Gây dựng mối quan hệ chắc chắn không phải là đi nịnh bợ hay tâng bốc người nào đó. mà là bạn phải đi tìm người có cùng quan điểm với mình để cùng nhau hợp tác, giúp cả hai phát huy được ưu thế của bản thân.

học rộng tài cao